Ngày hôm sau, trời còn chưa sáng, hai anh em đã thức dậy. Mỗi người ăn một quả trứng luộc rồi mang theo giỏ tre, đội sương sớm lên đường. Đàm Thanh Sơn đi rất vội, chẳng bao lâu Đàm Ngọc Dao đã không đuổi kịp.
Cô nhìn đồng hồ, mới 5 giờ 20 phút, đến thị trấn chắc khoảng 7 giờ. Cửa hàng mở cửa lúc 8 giờ, vẫn còn kịp.
"Anh ơi, đừng đi nhanh thế, còn sớm mà."
Đàm Thanh Sơn lúc này mới nhận ra em gái bị tụt lại xa, ngại ngùng đứng đợi tại chỗ.
"Từ trước tới giờ anh quen đi đường gấp gáp, chỉ nghĩ là phải nhanh lên, quên mất em. Em có mệt không, nghỉ chút không?"
Trên con đường núi yên tĩnh, chỉ có hai anh em. Đàm Ngọc Dao không kiềm lòng được bèn hỏi thẳng thắn.
"Anh ơi, năm nay anh đã 19 tuổi rồi nhỉ? Trong làng có ai anh thích không?"
Nghe câu hỏi của em gái, Đàm Thanh Sơn lảo đảo suýt ngã.
"Con nít như em hỏi cái này làm gì?"
"Em sắp 16 tuổi rồi, không nhỏ nữa đâu. Anh nói đi, em biết vì em nên anh vẫn chưa lấy vợ. Em thấy áy náy lắm."
Đàm Thanh Sơn lắc đầu, cười an ủi: "Không liên quan đến em đâu. Nhà mình nghèo, ai trong làng chẳng biết. Ai sẽ gả con gái cho anh chứ? Hơn nữa, mấy cô gái trong làng, có mấy ai chưa từng đánh nhau với em? Lấy về nhà thì có ngày nào yên ổn đâu?"
...
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
