“Thanh niên trí thức Triệu đứng không vững, sẽ khiến cái cáng bằng ván cửa này bị nghiêng lệch. Xương sườn của thanh niên trí thức Vương mới vừa được cố định lại thôi, nếu bị ngã thì rất có thể xương sườn sẽ lại bị lệch vị trí thêm lần nữa, đâm thủng phổi hoặc các nội tạng khác.”
“Còn có bác cả nữa, đầu óc không tốt thì đừng nói lung tung. Thanh niên trí thức Vương bị gãy ba cái xương sườn, phổi bị tổn thương nhẹ. Trán anh ta cũng bị thương rất nghiêm trọng, mất máu quá nhiều, sau này sẽ có thể xuất hiện triệu chứng đau đầu, buồn nôn, nôn mửa, phản ứng chậm chạp và các tình huống khác nữa.” Khâu Thu bình tĩnh nhìn chằm chằm vào đại đội trưởng, tiếp tục nói: “Cũng có khả năng sẽ xuất hiện tình trạng xuất huyết não… Bác muốn nói đó là vết thương nhẹ thì cũng được, nhưng đừng quên, nếu không phải Hàn Hồng Văn xử lý kịp thời, bây giờ sợ là thanh niên trí thức Vương không chết cũng thành tàn phế rồi!”
Đại đội trưởng có chút không dám nhìn vào đôi mắt sáng ngời của cô cháu gái. Đôi mắt đó rất giống như đôi mắt của em họ ông ta ngày trước, trong mắt không chấp nhận bất kỳ sai lầm nào, chính trực giống như thể một cái lao sắc bén.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)