Chử Thần nghe vậy thì bật cười, vui vẻ siết chặt tay hơn, rồi vội vàng xoay cô lại, chăm chú nhìn vào mắt cô: “Thu Thu, em thật sự nguyện ý rời khỏi nơi này, cùng anh trở về Hỗ Thượng sao?”
Khâu Thu nghiêng đầu, ánh mắt lấp lánh ý cười, nhẹ nhàng hỏi lại: “Là cái gì khiến anh nghĩ rằng em sẽ không rời khỏi nơi này?”
Từ nhỏ, cô đã biết ba cô không hy vọng cô bị bệnh tật vây khốn mãi ở nơi này.
“Bệnh viện huyện, bệnh viện tỉnh, bao nhiêu lần mời em qua nhậm chức nhưng em đều từ chối còn gì!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

