Triệu Văn Lâm chọc chọc anh họ mình: "Hết hy vọng đi, người ta có con luôn rồi."
Vương Dịch Thần dùng khuỷu tay đẩy mạnh ra sau, thúc vào người thằng em họ một cái.
Triệu Văn Lâm ôm ngực, nhăn nhó vì đau, khiến Chiêu Chiêu cười khúc khích.
Khâu Chí Dũng nhìn thấy cảnh đó thì cảm thấy rất đáng yêu, trong đầu bắt đầu tưởng tượng đến khuôn mặt đứa con của mình và Du Giai Giai. Hắn sờ đầu Chiêu Chiêu, lấy ra một viên kẹo cứng không được bọc lại, đưa cho cô bé: "Chiêu Chiêu, ăn kẹo này."
Chiêu Chiêu xua tay: "Mẹ cháu không cho cháu ăn nhiều đâu, hai ngày mới được một viên, hôm qua cháu ăn rồi."
“Ai da, chỉ có anh là nhiều lời nhất! Không thấy thầy lang Khâu còn chưa ăn cơm sao? Em có thai hay không, bản thân em còn không biết chắc? Nói nhiều với anh làm gì, em chỉ bị viêm dạ dày thôi. Nôn cũng là do viêm dạ dày tái phát. Được rồi, mau đi đi! Nhìn thấy anh là em đã thấy phiền rồi, đi đâu cũng ra vẻ như ông nội người ta, làm ai ai cũng ngứa mắt.”
Tuy Vương Dịch Thần không hiểu vì sao Du Giai Giai lại muốn tống cổ Khâu Chí Dũng đi như vậy, nhưng vẫn phối hợp. Anh ta tiến lên khoác vai hắn, cười nói: “Đi nào, lâu rồi anh em mình chưa ngồi lại chơi bài. Hẹn ai thế? Cùng nhau chơi đi!”
Khâu Chí Dũng giãy giụa định từ chối, nhưng Triệu Văn Lâm liếc mắt nhìn hắn rồi lại nhìn sang Du Giai Giai, vội vàng phụ họa: “Đúng đúng! Lần này tôi muốn chơi lớn. Ông đây vừa mới nhận được tiền từ nhà gửi tới, tài chính dồi dào, không sợ anh thắng…”
Vừa nghe đến chuyện đánh bài, cơn nghiện lập tức trỗi dậy, Khâu Chí Dũng chẳng cần hai người kia kéo nữa, tự mình nhanh chóng đi theo.
Nhị Ni dọn hai chiếc ghế tre đặt bên hồ sen.
Khâu Thu đưa tay làm động tác mời, Du Giai Giai ngồi xuống, khẽ nói: “Tôi bị trễ kinh nguyệt năm, sáu ngày rồi.”
Mặt hồng hào như hoa đào, người mệt mỏi mà sao khí lực vẫn dồi dào, bụng dưới và ngực căng trướng, mạch tượng là mạch hoạt.
Du Giai Giai thấy sắc mặt Khâu Thu càng lúc càng trầm xuống, mặt tái mét, mồ hôi lạnh túa ra sau lưng: "Có thai sao?" Cô ấy đã cho Khâu Chí Dũng uống thuốc rồi mà, sao lại có thai được!
Khâu Thu khẽ cụp mắt xuống, đứng dậy rửa tay, chuẩn bị ăn cơm.
"Tôi không muốn…"
Khâu Thu khựng lại một chút, nhưng không quay đầu, làm như không nghe thấy gì. Cô vào nhà, gói vài gói thuốc đưa cho Du Giai Giai: “Đây là thuốc điều kinh, sau khi uống, sẽ có huyết khối chảy ra, đừng sợ.”
Khâu Thu nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Du Giai Giai, rồi buông ra ngay sau đó: “Năm gói này là thuốc trị viêm dạ dày, tiện thể bồi bổ cơ thể. Ăn uống nhớ kiêng khem một chút, đừng ăn đồ lạnh, tránh đồ sống. Cháo kê, cháo bí đỏ, trứng gà, cá tôm sông đều tốt cho dạ dày, đừng để bản thân chịu khổ thêm.”
Chử Thần trước đây vẫn nghĩ cô chán ghét Khâu Chí Dũng chỉ vì cái chết của ba mình. Nhưng thực ra là không phải vậy. Tất cả bắt nguồn từ chuyện Du Giai Giai từng bị tổn thương…
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


