An Hi Hạo nhìn Vương Quân, giọng điệu lạnh nhạt: “Tôi và mấy người chú Cổ nói chuyện hợp nhau quá nên nhất thời quên thời gian.”
Nói xong cũng không nhiều lời với Vương Quân nữa, trực tiếp đi rửa mặt.
Sắc mặt Vương Quân rất khó coi, ở một bên, Lý Huy bắt chéo hai chân cười nhạo: “Thanh niên trí thức La người ta tình nguyện chờ, liên quan gì tới cậu, còn đi trách thanh niên trí thức An, lương thực ở nông thôn dùng để nuôi con người, nhìn cái mặt này xem, nuôi rất lớn đấy...”
Lời này của Lý Huy làm cho Trần Sơn mới đi vệ sinh ra thiếu chút đã choáng váng, Vương Quân ôm ghế trở về phòng.
An Hi Hạo nằm ở trên giường không buồn ngủ chút nào, Dương Mậu ở chung phòng với anh đã bắt đầu ngáy rồi.
Hôm sau, Cổ Na bị bà cụ Cổ bắt ở nhà nghỉ ngơi, không cho phép ra ngoài, Cổ Na ngoan ngoãn ở nhà, vừa quét sân vừa nghe bà cụ Cổ nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


