Cổ Na mặc kệ thím Chu đang từ xa chạy đến, cô lớn tiếng nói: “Cô ấy nôn đến mức mặt mũi trắng bệch, cháu cõng cô ấy đến y sĩ.”
Nói xong cũng không quan tâm Chu Chi Hoa có đồng ý hay không, lập tức cõng người ta trên lưng, còn thuận miệng gọi vài bà thím bà tám nhất thôn đi cùng mình, nói là sợ mình kém hiểu biết, trên đường có gì có thể nhờ mấy bà ấy chăm sóc.
Mấy bà thím thích bà tám tất nhiên sẽ không từ chối, thím Chu cả người thở hồng hộc chạy đến: “Thả, thả con bé xuống.”
Hôm qua bà ta dậy đi tiểu đêm, đúng lúc nhìn thấy Chu Chi Hoa chỉ mặc quần lót chạy về nhà, vốn tức đến mức run cả người, còn chưa kịp tính sổ với Chu Chi Hoa đã thấy cô ta cầm quần áo của con trai mình chạy ra ngoài, là người từng trải bà ta còn không biết sao?
Vốn định chiều nay làm việc xong sẽ về nhà hỏi rõ con gái, không ngờ lại nghe nói sắc mặt con gái không tốt, như là bị bệnh nên mới chạy đến.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


