Tươi tốt đến mức khác thường.
Hình như dưới lớp đất của khu vườn này, có năng lượng gì đó thúc đẩy thực vật sinh trưởng.
Tống Minh Nguyệt nghi ngờ nhìn về phía chiếc bình đang chảy nước.
Lại phát hiện trên khối đá Thái Hồ vốn dĩ trơ trụi đã xuất hiện vài chữ.
Nhưng thế giới Cực Lạc mà Tống Minh Nguyệt luôn hiểu, là chỉ cõi hư không mà trái tim hướng về, là duy tâm.
Sao lại biến thành sự tồn tại khách quan được vật chất hóa rồi?
Hơn nữa giấc mơ này cũng quá chân thực rồi.
Không hề có cảm giác hỗn độn của giấc mơ thì chớ, cô thậm chí còn có thể ngửi thấy mùi hương hoa trong không khí.
Chẳng lẽ, đây không phải là mơ?
Đột nhiên, Tống Minh Nguyệt cảm thấy mất trọng lượng.
Mở mắt ra, cô đang nằm trên chiếc giường nhỏ trong phòng.
Bàn tay vốn dĩ đang nắm mặt dây chuyền, trống trơn.
Mặt dây chuyền biến mất rồi!
Giống như có sự chỉ dẫn nào đó, Tống Minh Nguyệt nhắm mắt lại nghĩ đến "giấc mơ" vừa rồi.
Căng thẳng mở mắt ra.
Cô quả nhiên lại vào đây rồi!
Đây là một không gian có thể tự do ra vào!
Khi Tống Minh Nguyệt vào không gian lần nữa, cô đi thẳng đến nhà bếp.
Nhà bếp rất lớn, có hai chiếc tủ lạnh hai cánh 600 lít.
Từ khi Đàm Xuyên Hoài ra đi, căn biệt thự này chỉ có Tống Minh Nguyệt và một người giúp việc sinh sống.
Lúc này hai chiếc tủ lạnh tuy không đầy ắp nhưng cũng chứa hơn phân nửa. Một chiếc đựng rau củ quả, một chiếc đựng thịt tươi và đồ ăn chín do chị giúp việc làm.
Tống Minh Nguyệt nhìn kỹ một chút, đồ trong tủ lạnh phần lớn đều là do cô cùng chị giúp việc đi siêu thị mua vào ngày hôm trước khi cô chết.
Bên trong có nửa quả dưa lưới, là phần ăn thừa vào buổi sáng ngày cô chết.
Ngoài thức ăn trong tủ lạnh, nhờ sở thích thích tích trữ lương thực của chị giúp việc, trong tủ bếp có không ít gạo, mì, dầu và các loại đồ khô, ngũ cốc.
Tống Minh Nguyệt luôn chỉ ăn thức ăn tươi mới nên đồ đông lạnh không nhiều lắm.
Nhìn thấy nửa quả dưa lưới đó, Tống Minh Nguyệt tiện tay cầm lên, dùng thìa xúc ăn.
Vừa ăn vừa nghĩ, thứ hữu dụng nhất của không gian này hiện giờ chắc hẳn là căn bếp này rồi.
Chỉ là thức ăn trong bếp suy cho cùng vẫn có hạn, cho dù là gạo và mì tương đối nhiều thì có lẽ cũng chỉ đủ cho một mình cô ăn trong một năm.
Nhưng trang sức châu báu trong phòng thay đồ trên tầng ba còn khá nhiều, tương lai đoán chừng có thể dùng đến.
Còn có những món đồ sưu tầm đó của Đàm Xuyên Hoài.
Còn có khu vườn, đã có thể khiến hoa cỏ mọc xum xuê như vậy, cô có thể trồng lương thực, trồng rau không nhỉ?
Đợi sau khi xuống nông thôn, cô nhất định phải tìm hạt giống trồng thử xem sao!
Tin tức Tống Minh Nguyệt đăng ký xuống nông thôn, mãi đến hai ngày trước khi xuất phát, Phùng Thi Tuệ và Tống Cao Phi mới biết.
Phùng Thi Tuệ ngẩn người nhìn con gái riêng của chồng.
Sự bất an mơ hồ trong lòng bà ta bất ngờ trở thành sự thật.
Nhưng tại sao lại như vậy?
Tống Cao Phi tức giận đến mức mặt ông ta tái mét nhưng ngoài miệng lại nói là lo lắng Tống Minh Nguyệt xuống nông thôn chịu khổ.
Phùng Thi Tuệ cố nhịn cảm giác kỳ lạ trong lòng, dịu dàng hỏi Tống Minh Nguyệt: "Sao đột nhiên lại muốn xuống nông thôn? Không phải đã nói xong là sẽ xem mắt với Lục gia rồi sao?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)