Trừ đi giai đoạn tìm hiểu lẫn nhau, thời gian bọn họ thật sự ở bên nhau, chỉ có năm năm.
Đàm Xuyên Hoài thường hay tiếc nuối cảm thán, nói thời gian gặp được cô quá muộn, nếu anh quen biết cô trước Lục Sâm thì tốt biết mấy.
Thật ra trong lòng Tống Minh Nguyệt cớ sao lại không nghĩ như vậy chứ?
Bây giờ trọng sinh rồi, chữ "nếu" này, đã có cơ hội trở thành sự thật.
Đàm Xuyên Hoài lớn hơn cô hai tuổi, nay cũng mới hai mươi.
Gia đình anh khó khăn, ngày tháng trôi qua vất vả, nghe nói từ nhỏ đã chưa từng được ăn một bữa no. Về sau lại liều mạng uống rượu, uống đến mức hỏng cả gan và dạ dày.
Sau khi trở về, Phùng Thi Tuệ hỏi cô đi đâu, cô tiện miệng qua loa một câu.
Tống Minh Nguyệt vào nhà, khóa trái cửa, bắt đầu kiểm kê tài sản của mình.
Phùng Thi Tuệ có thể được tất cả mọi người gọi một tiếng mẹ kế tốt, có thể thu phục được trái tim của Tống Minh Nguyệt, chắc chắn không chỉ là làm chút công phu bề ngoài.
Ví dụ như căn phòng này, theo lẽ thường đáng ra Tống Tử San phải ở chung với cô, Tống Tử Vĩ là con trai thì ở riêng một phòng.
Phùng Thi Tuệ lại để Tống Tử San và Tống Tử Vĩ ở chung một phòng, kéo rèm ở giữa.
Bà ta nói với bên ngoài như thế này:
Hai đứa con của mình có thể đổi sang họ Tống thì đã là phúc khí của chúng rồi, sao có thể đi giành đồ của Tống Minh Nguyệt chứ? Trước kia Tống Minh Nguyệt sống những ngày tháng thế nào, sau này chỉ có thể tốt hơn, không thể tệ đi.
Bà ta nói như vậy, cũng làm đúng như vậy.
Về chi tiêu ăn mặc thường ngày, Tống Minh Nguyệt tuyệt đối có tư cách tự hào hơn phần lớn những người cùng trang lứa.
Mỗi năm ít nhất hai bộ quần áo mới, hồi tiểu học mỗi tháng có 2 đồng tiền tiêu vặt, lên trung học cơ sở thì tăng lên 5 đồng.
Hơn nữa đồ dùng học tập, dây buộc tóc, kem dưỡng da các loại, đều là Phùng Thi Tuệ mua cho cô.
Nhiều năm trôi qua, phần lớn tiền tiêu vặt của Tống Minh Nguyệt đều được tiết kiệm lại.
Tống Minh Nguyệt tìm một lúc, mới lấy ra được một chiếc hộp sắt từ trong một cái rương dưới gầm giường.
Bên trong toàn là tiền giấy.
Đếm thử, có 212.5 đồng.
Ở thời đại này thì không tính là ít.
Nhưng lát nữa còn phải nghĩ cách moi thêm một ít từ chỗ Phùng Thi Tuệ.
Ở một mình trong phòng rất lâu, cửa mới bị gõ vang.
Giọng nói mất kiên nhẫn của Tống Tử San truyền đến: "Bố về rồi, ra ăn cơm đi."
Trên bàn ăn đã bày sẵn những chiếc bánh bao nhân thịt to trắng trẻo, Tống Cao Phi đang cởi áo khoác dưới sự hầu hạ của Phùng Thi Tuệ.
Trông hệt như kiểu nha hoàn hầu hạ lão gia.
Tống Minh Nguyệt bĩu môi, ngồi xuống trước bàn ăn.
Tống Cao Phi hỏi Phùng Thi Tuệ: "Bên Lục gia nói thế nào?"
Phùng Thi Tuệ liền nói thời gian xem mắt đã định với Lục gia.
Tống Cao Phi hài lòng gật đầu: "Rất tốt."
Tống Cao Phi cũng rất coi trọng chuyện hôn sự với Lục gia.
Tống Cao Phi chỉ là người tốt nghiệp tiểu học, nhờ vào việc vào nhà máy sớm, học vấn tiểu học thời đó vẫn còn coi được.
Nhưng hiện giờ những cán bộ cùng cấp với ông ta, dân kỹ thuật đều có học vấn cao, hơn phân nửa còn từng đi du học.
Cũng có người học vấn không cao nhưng lại có chống lưng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


