Tống Minh Nguyệt theo Lưu Thanh Bình trở về, cơm ở điểm thanh niên trí thức cũng đã làm xong.
Buổi tối, các thanh niên trí thức mới đến vẫn ăn cùng các thanh niên trí thức cũ, ngày mai mới nấu ăn riêng.
Cháo bột ngô loãng, một đĩa dưa muối củ cải, đó chính là bữa tối.
Tống Minh Nguyệt nói chuyện mình và Văn Tuyết đã mua nồi, Vương Nhất Quang cười nói:
"Thật ra nếu không phải đội ngũ chia ra quá nhiều, thời gian xếp hàng nấu cơm quá lâu, các cô cũng không cần tiêu khoản tiền oan uổng này."
"Nhưng củi và nước các cô không cần quá bận tâm đâu, đều dùng chung cả, các đồng chí nam phụ trách gánh nước, các đồng chí nữ phụ trách nhặt củi, các đồng chí nữ các cô cứ nghe đồng chí Thanh Bình sắp xếp là được."
Ăn cơm chia ra, chủ yếu là vì trước đây từng xảy ra vô số mâu thuẫn vì vấn đề ai ăn nhiều ai ăn ít.
Nhưng nhặt củi và gánh nước, nếu ai lo thân nấy, thì không bằng gộp lại làm chung sẽ đỡ tốn sức hơn.
Tống Minh Nguyệt nghe vậy, gật gật đầu.
Cô đang lo mình không biết gánh nước đây.
Buổi tối, nằm trên chiếc giường cứng đơ, trừng mắt nhìn bóng đêm đưa tay không thấy năm ngón, Tống Minh Nguyệt rất lâu đều không có chút buồn ngủ nào.
Cô đã được như ý nguyện gặp được Đàm Xuyên Hoài nhưng ngày đầu tiên đã bị trắc trở rồi.
Tống Minh Nguyệt từ nhỏ đã được người khác khen đáng yêu xinh đẹp, là khuôn mẫu mỹ nhân, tất nhiên không phải là đẹp mà không tự biết.
Ngược lại, cô biết rõ ở độ tuổi này, mình có đủ vốn liếng để thu hút người khác giới.
Thế nhưng Đàm Xuyên Hoài hai mươi tuổi, lại chẳng thèm nhìn cô lấy một cái.
Câu đầu tiên nói với cô lại là "Đừng có nhìn chằm chằm vào đàn ông"...
Buồn bã một lát, Tống Minh Nguyệt lại xốc lại tinh thần.
Không sao đâu, mới ngày đầu tiên thôi mà!
Nếu Đàm Xuyên Hoài hai mươi tuổi không giống Đàm Xuyên Hoài bốn mươi tuổi vừa gặp đã yêu cô, chủ động theo đuổi, vậy thì đổi thành cô chủ động!
Ngày hôm sau, những thanh niên trí thức mới đến phải bắt đầu đi làm.
Năm giờ rưỡi, Lưu Thanh Bình gõ cửa từng phòng của thanh niên trí thức mới để gọi mọi người dậy.
Trên đường đi tập trung, Vương Nhất Quang lại nhân cơ hội giải thích cụ thể quy tắc đi làm cho mọi người.
"Thời gian lao động một ngày chia làm ba buổi: sáng sớm, sáng và chiều. Buổi sáng sớm tính là hai phần công, buổi sáng và buổi chiều mỗi buổi tính bốn phần công, nếu làm đủ cả ngày thì là mười phần công."
"Nhưng đây vẫn chưa phải là điểm công cuối cùng có thể đổi thành tiền, mà còn phải quy đổi dựa trên xếp hạng của mỗi người. Ví dụ như xếp hạng của bạn là hạng một, vậy thì làm đủ ngày có thể đổi thành mười công điểm, nếu là hạng hai thì có thể đổi thành 9.5 công điểm, cứ thế mà giảm dần."
"Việc xếp hạng thì dựa vào kỹ thuật làm nông, chất lượng và hiệu suất lao động của bạn để đánh giá, mỗi năm đều phải mở đại hội hai lần để xếp hạng."
"Đến cuối năm, sẽ bắt đầu tính toán xem cả năm nay bạn đã được chia bao nhiêu thứ, sau khi trừ đi số công điểm tương ứng, nếu còn dư thì có thể đổi số công điểm còn lại thành tiền."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)