"Thâm ca ở trại nuôi lợn, sẽ về hơi muộn, hay là tôi đi gọi người giúp cô nhé?"
Tư Nguyệt lại cười, nói: "Không cần đâu, tôi sẽ ở đây đợi anh ấy. Đợi anh ấy về, tôi sẽ nói cho anh ấy biết không phải tôi không chịu gả, mà là có người không cho tôi vào cửa. Nếu đã như vậy, bên hối hôn chính là Chu gia, số tiền kia tôi cũng không cần trả lại cho Chu gia nữa."
Nghe vậy, mặt thím Lưu trắng bệch.
Lý Thiết Trụ cũng mang vẻ mặt ngơ ngác nhìn thím Lưu, hỏi: "Thím, sao thím không cho người ta vào vậy?"
Thím Lưu cười gượng, lo chuyện xé ra to lại rước họa vào thân, vội vàng cười làm lành, mở cửa ra nói: "Hiểu lầm, hiểu lầm thôi, vừa rồi tôi không rõ tình hình nên mới không cho vào. Mau, cô mau vào đi."
Bà ta hung hăng trừng Tư Nguyệt một cái.
Người này, không thể giữ lại.
Đây là suy nghĩ đầu tiên của Tư Nguyệt khi bước vào cửa.
Nếu trong Chu gia có một người như vậy, thì chưa chắc cô đã được sống yên ổn.
Cô cười lạnh một tiếng, nói lời cảm ơn với Lý Thiết Trụ ở phía sau, rồi bước vào căn nhà nhỏ này.
Căn nhà rất lớn, ít nhất cũng phải ba bốn trăm mét vuông.
Vừa bước vào là một phòng khách siêu lớn, trong phòng khách không chỉ có ghế sô pha da mà còn có tivi, đài phát thanh cùng những món đồ xa xỉ cao cấp của thời đại này.
Cách trang trí tuy có hơi tùy ý nhưng nhìn chung là cực kỳ tốt.
Đây đúng là đại gia ngầm mà!
Mí mắt Tư Nguyệt giật mạnh. Cô vừa đặt vali xuống thì có một cô bé đi chân trần bẩn thỉu chạy tới, túm lấy góc áo cô, dùng ánh mắt mong ngóng lại tò mò nhìn cô.
Tóc cô bé rối bù nhưng trông lại rất xinh xắn, có đôi mắt to tròn long lanh ngấn nước cùng khuôn mặt nhỏ nhắn mập mạp.
Chỉ là rất bẩn, trên miệng dính đầy vụn thức ăn chưa được lau sạch, phần áo dưới cằm dơ đến mức không còn nhìn rõ màu sắc nữa.
Đứa trẻ sắp hai tuổi mà vẫn chưa biết nói, chỉ biết ê a nhìn cô.
Không ai có thể từ chối một đứa trẻ đáng yêu, nếu có thể từ chối, thì nhất định là vì đứa trẻ đó không đáng yêu.
Bây giờ xem ra không phải là không có nguyên nhân.
Phía sau vang lên một tiếng hừ lạnh: "Làm bộ làm tịch."
Tư Nguyệt ngoảnh lại nhìn, là thím Lưu ban nãy.
Hai người coi như đã kết thù, Tư Nguyệt cũng không định để ý tới bà ta.
Củ cải nhỏ dường như chưa từng thấy nhà có khách đến nên rất tò mò về cô, cứ đi theo phía sau như một cái đuôi nhỏ.
Chỉ bằng một viên kẹo, Tư Nguyệt đã thu phục được cô bé.
Tư Nguyệt mỉm cười, rút khăn giấy trong túi ra lau miệng cho cô bé.
Có một cô nhóc ở bên cạnh, cô cũng không thấy nhàm chán nữa, cứ yên lặng chờ đợi chủ nhân của Chu gia trở về.
Có lẽ Lý Thiết Trụ đã biết chuyện này nên vội vàng đi tìm người.
Cho nên chỉ mới hơn một tiếng sau, Tư Nguyệt đã nghe thấy tiếng bước chân vững chãi truyền đến từ ngoài cửa.
Một người đàn ông vóc dáng cao lớn đẩy cửa bước vào phòng khách, mang theo một mùi máu tanh nhàn nhạt.
Tư Nguyệt theo bản năng ngước mắt nhìn sang, lập tức ngẩn người.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

