Càng không cần phải nói, cô mới mười tám tuổi đã có vóc dáng đầy đặn, làn da mịn màng như sữa bò, chiều cao gần 1m67 nhưng không hề gầy gò, mà mang một vẻ đẹp phồn thực tròn trịa.
Loại phụ nữ này cơ bản đều có làn da mềm mại mịn màng, hoàn toàn là diện mạo thu hút phái nam.
Đương nhiên, có thu hút phái nam hay không cô cũng không rõ, dù sao bản thân cô đã u mê rồi, hận không thể tự ôm lấy chính mình.
Điều đáng ngạc nhiên là ngũ quan này giống cô ở kiếp trước đến bảy phần.
Tuy nhiên những người từng trải qua cảnh làm việc từ tám giờ sáng không có được linh khí như thế này.
Nguyên chủ là một đại mỹ nhân niên đại chân chính.
Đứng trước gương tự mê mẩn một phen, Tư Nguyệt lúc này mới đi xuống lầu.
Bánh bao trên bàn cũng không vơi đi mấy, đã nguội lạnh rồi.
Chu Việt Đông đang cầm chổi quét nhà, Chu Việt Hàn cầm giẻ lau bàn ghế sô pha, lúc lau bàn đôi mắt cứ nhìn chằm chằm vào bánh bao, tâm trí để đi đâu.
Cô vừa nãy còn định xuống dọn dẹp một chút, ngày đầu tiên đến nhà người ta, luôn phải chăm chỉ một chút, đương nhiên thứ hai là vì Tư Nguyệt mắc bệnh sạch sẽ nhẹ, không chịu nổi quá bẩn.
Không ngờ hai đứa trẻ này lại chăm chỉ như vậy, quả thật đã giúp cô tiết kiệm được rất nhiều rắc rối.
Thấy cô xuống lầu, cả hai đều cúi đầu, không nói lời nào, tiếng quét nhà càng nhẹ hơn, dường như sợ cô sẽ nhìn không vừa mắt.
Đôi mắt Tư Nguyệt đảo quanh, nói: "Nhân tiện quét giúp tôi căn phòng một chút, tôi ra ngoài một lát."
Thịt gói bánh bao vẫn còn thừa một nửa, vẫn đủ làm một bữa cơm.
Chân giò kho tàu, chân giò hầm tương, thịt thăn xào chua ngọt, thịt lợn kho tàu, móng giò hầm, nội tạng lợn, canh xương ống...
Món nào mà không phải là mỹ vị tuyệt trần?
Tuy nhiên có bột mới gột nên hồ.
Không có gia vị, cô cũng không làm ra được.
Đi ra cửa nhìn thấy con chó ngao Tây Tạng lớn kia đang nằm sấp, Tư Nguyệt đi xa ra một chút.
Trên cổ con chó này buộc sợi xích thô như vậy, đây rốt cuộc là trọng lượng bao nhiêu chứ.
Cô thích những động vật đáng yêu nhưng hung dữ thế này, vẫn rất sợ hãi.
Con chó ngao Tây Tạng lông vàng chỉ nhấc mí mắt lên, liếc nhìn lại là người phụ nữ thoạt nhìn không có sức sát thương này, xoay người lại tiếp tục ngủ thiếp đi.
Tư Nguyệt: "?" Con chó như vậy thật sự có thể trông nhà giữ cửa sao? Ai nói tên trộm không thể liễu yếu đào tơ chứ!
Thấy con chó không để ý tới mình, Tư Nguyệt cũng to gan hơn, duỗi thẳng lưng, nghênh ngang bước ra ngoài.
Tuy nhiên Tư Nguyệt không phát hiện ra, ở trong nhà, Chu Việt Đông vẫn luôn dùng khóe mắt đánh giá cô, thấy rõ phản ứng của cô khi nhìn thấy con chó, cậu bé rũ mắt xuống, đáy mắt lóe lên thứ gì đó, rút ra kết luận.
Cô sợ chó.
Người vừa đi, Chu Việt Đông liền vội vàng sải bước chạy lên tầng hai, sau khi nghe thấy em gái không còn tiếng động, cậu bé vẫn luôn rất lo lắng.
Vừa đẩy cửa ra, Chu Việt Đông liền nhìn đến ngẩn ngơ.
Mới có nửa ngày, căn phòng vốn âm u của ba, trên giường đã được bọc bộ chăn ga gối đệm màu hồng cao cấp xinh đẹp, trên bàn bày đủ loại chai lọ tinh xảo cùng với sách vở, trên cửa sổ còn treo vài chiếc váy màu sắc tươi tắn, cơn gió nhẹ thổi qua, một mùi hương thoang thoảng tràn vào khoang mũi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

