Người chú ý tới cô đầu tiên là Chu Việt Đông. Rõ ràng cảm nhận được trong nhà có thêm người, cậu bé dừng động tác ăn cơm rồi nhìn sang. Chỉ một cái liếc mắt, cậu bé lập tức ngẩn người.
Một thiếu nữ có dung mạo tinh xảo tuyệt mỹ, mặc một chiếc váy trắng đứng ở cầu thang, mái tóc dài xõa tung trên bờ vai. Khoảnh khắc ấy, cô trông giống hệt như tiên nữ giáng trần.
Chu Việt Hàn cũng tò mò nhìn sang. Cậu bé không bình tĩnh được như anh trai mà há hốc mồm đầy khoa trương.
Ngược lại, Dao Dao dù tuổi còn nhỏ nhưng dường như đã nhận ra đó là người chị xinh đẹp cho mình kẹo. Cô bé bắt đầu ê a gọi, ngay cả cơm cũng không thèm ăn nữa.
Thím Lưu mất kiên nhẫn tát cô bé một cái, quát lớn: "Kêu cái gì mà kêu, ăn cơm đi!"
Chu Việt Đông và Chu Việt Hàn giật mình, lập tức quay đi và cúi gầm mặt xuống. Các khớp ngón tay cầm đũa của Chu Việt Đông trắng bệch nhưng cậu bé lại chẳng dám nói nửa lời.
Dao Dao dường như đã bị đánh đến mức khiếp sợ, thế mà cũng không dám khóc, chỉ run rẩy cả người, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt. Nước mắt còn chưa kịp rơi, thím Lưu đã thô lỗ nhét cơm vào miệng cô bé.
Tư Nguyệt bị cảnh tượng này làm cho tức điên. Mặc dù cô không quá thích trẻ con nhưng cô cực kỳ chán ghét cái loại người lấy trẻ con ra để trút giận!
Ba anh em đang phải sống cảnh ăn nhờ ở đậu. Chu Việt Đông mười tuổi hẳn là hiểu rõ tình cảnh này nhưng không dám phản kháng, hiển nhiên là do bị chèn ép trong một thời gian dài.
Cô đã nói mà, sao đứa nào cũng đi vào con đường lầm lỗi cơ chứ, hóa ra cũng không thể trách hoàn toàn nguyên chủ.
Sự xuất hiện của nguyên chủ chẳng qua chỉ là giọt nước làm tràn ly mà thôi.
Cô căng mặt bước tới, giật phắt lấy đứa trẻ, trầm giọng quát: "Bà có biết chăm sóc trẻ con không hả! Người ta bỏ tiền thuê bà đến đây để chăm sóc bọn trẻ, thế mà bà lại ngược đãi chúng như vậy sao!"
Vẻ mặt cô đầy lửa giận. Thím Lưu vốn đã chướng mắt với sự tồn tại của Tư Nguyệt, lúc này nghe cô nói vậy liền lập tức trào phúng: "Tôi ngược đãi trẻ con hồi nào? Cô ăn nói phải có bằng chứng nhé! Nông thôn chúng tôi không yếu ớt như trên thành phố đâu, con cái nhà nào mà chẳng được nuôi lớn như thế!"
Tư Nguyệt cười khẩy một tiếng: "Vậy sao? Thế sau này tôi gặp con cháu của bà, tôi cũng có thể dạy dỗ chúng như vậy đúng không?"
Thím Lưu suýt chút nữa thì không kìm được cơn giận: "Cô dám!"
"Chẳng phải chính bà đã dạy tôi như vậy sao!"
Thím Lưu tức điên lên nhưng lại cãi không lại Tư Nguyệt, chỉ đành giận dữ nói: "Tôi thấy cô là vì không thấy tôi nấu phần cơm của cô nên mới lấy tôi ra để trút giận chứ gì? Ha ha, Luật Sâm chỉ bảo tôi nấu cơm cho ba đứa trẻ, không hề nói là phải chăm sóc cô. Cô muốn ăn thì tự đi mà nấu!"
Để xem đến lúc đó cô còn có thể mồm mép tép nhảy như vậy được nữa không.
Tư Nguyệt chỉ chờ mỗi câu này của bà ta. Cô đặt Dao Dao đang run lẩy bẩy xuống, lau miệng cho cô bé rồi dịu dàng nói: "Dao Dao ngồi ngoan ở đây nhé, dì đi làm đồ ăn ngon cho con."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


