Chuyển Ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Anh lấm la lấm lét nhìn xung quanh, đếm ra bốn đồng đưa cho Trang Nhan: “Nói rồi đấy nhé, tiền này chúng ta chia nhau, về nhà đừng có nói với ai.”
Trang Nhan rạng rỡ nụ cười: “Đương nhiên rồi, trời biết đất biết, cháu biết chú biết.”
Tiền này mà vào tay bà cụ Trang thì liệu có còn lấy ra được để mua tài liệu học tập cho cô không? Cô không tin, đương nhiên tự mình giữ lấy mới là tốt nhất.
Tính thêm cả gói vải đỏ ba cô đưa, trên tay Trang Nhan hiện tại có tận mười một đồng, một khoản tiền khổng lồ.
Thầy Vương đuổi theo, nhét vào tay Trang Nhan hai cuốn sách bọc trong báo cũ, thấp giọng dặn dò: “Đây là sách giáo khoa lớp bốn lớp năm, nếu em muốn tiếp tục nhảy lớp thì hãy tĩnh tâm học cho tốt, xây dựng nền tảng cho vững chắc, đừng có cao ngạo quá.”
Nói xong ông vội vã rời đi, ông còn phải gấp rút quay lại làm giám thị.
Trang Vệ Đông ôm đống sách cũ trong lòng, người vẫn còn hơi ngẩn ngơ, thẫn thờ nói: “Thế... thế là xong rồi à?”
Sao thầy Vương không tiếp tục khen ngợi bọn họ thêm chút nữa?
Mặc dù mục tiêu đã hoàn thành vượt mức, nhập học thuận lợi, miễn giảm học phí, còn có ba đồng trợ cấp, thậm chí còn được nếm trải cảm giác lâng lâng khi làm phụ huynh của thiên tài.
Nhưng có lẽ ở phòng thi được các phụ huynh khác tung hô quá cao, hoặc là ở trong văn phòng bị cả một ổ thiên tài kia gây chấn động không nhỏ, lúc này Trang Vệ Đông lại thấy hụt hẫng.
Đãi ngộ của thiên tài chỉ thế này thôi sao? Không có tiếng chiêng trống rộn ràng? Không có hiệu trưởng kéo tay chụp ảnh đăng báo à?
Cô dừng một chút, ra vẻ suy tư: “Nhưng mà thầy Vương này đối xử với chúng ta khá tốt đấy.”
Được Trang Nhan nhắc nhở, Trang Vệ Đông sực tỉnh.
Phải rồi! Hiệu trưởng tuy sảng khoái đồng ý miễn giảm học phí, nhưng ở văn phòng anh đã tận mắt chứng kiến không ít người khóc lóc om sòm đòi giảm học phí mà cùng lắm chỉ được miễn một hai đồng.
Thầy Vương vừa mở miệng, hiệu trưởng không những dứt khoát miễn học phí, chủ động nhắc đến trợ cấp, mà chẳng thèm nghi ngờ thực lực của Trang Nhan lấy một câu!
Sự tin tưởng và sức nặng này...
Nỗi thất vọng trong lòng Trang Vệ Đông ngay lập tức bị sự xúc động mới thay thế, anh cười hì hì vỗ ngực: “Trang Nhan, cháu cứ học cho tốt vào.”
“Sau này chú út nhất định ủng hộ cháu, dù cả nhà không nuôi thì chú út đập nồi bán sắt cũng nuôi cháu ăn học, khụ khụ, có điều họp phụ huynh là phải để chú út đi đấy!”
Anh quá nhớ cảm giác được người có học thức tôn trọng, được hiệu trưởng vỗ vai rồi.
Sống gần nửa đời người, chỉ mới nửa ngày vừa rồi, Trang Vệ Đông mới cảm thấy mình được người ta coi trọng.
Cứ nghĩ đến việc sau này Trang Nhan thi tốt hơn, anh sẽ càng được tôn trọng hơn, nỗi thất vọng kia sớm đã bay sạch.
Anh đang sướng rơn định đưa Trang Nhan về nhà thì bị cô nhắc nhở: “Chú út, chẳng lẽ chú quên anh Thạch Đầu với mấy người kia rồi à?”
Trang Vệ Đông vỗ trán một cái: “Phải rồi!”
Quay trở lại phòng thi xem thử, chao ôi, bên này quy trình đã xong xuôi hết cả rồi mà bọn Thạch Đầu, Trụ Tử vẫn đang hì hục thi môn Văn, nhìn tiến độ đó thì e là một chốc một lát chưa xong ngay được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)