Chuyển Ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Cái khí phách này chính là thứ mà thế hệ thiếu niên này đang thiếu, phải như vậy, phải ngẩng cao đầu, tự tin và ung dung!
Ông xúc động ấn vào đôi vai gầy nhỏ của Trang Nhan, suýt chút nữa thì rơi nước mắt: “Tốt, đúng là giỏi lắm!”
Trang Nhan gật đầu hiển nhiên. Chứ còn gì nữa, hệ thống đã bảo lớp ba cô là hạng nhất rồi. Điểm tối đa chẳng phải là chuyện đương nhiên sao?
Trang Vệ Đông thấy thầy giáo xúc động như vậy, thầm nghĩ có hy vọng rồi, chen lên phía trước: “Thầy Vương, Trang Nhan là tự học thành tài đấy ạ. Sách em mới đưa cho con bé mấy hôm trước, nó nhìn qua là hiểu hết luôn. Tính nhẩm cũng là thiên bẩm, thầy xem tiền học phí này...”
Thầy Vương lúc này mới chú ý đến, Trang Nhan từ đầu đến cuối không hề dùng một tờ giấy nháp nào! Khả năng tính nhẩm lại thuần thục và tự nhiên đến vậy sao? Đây không phải kỳ tài trời ban thì là cái gì?
Ông không thể ngồi yên được nữa: “Đi, đi gặp hiệu trưởng! Một mầm non tốt thế này không được phép để dở dang!”
Phải biết rằng, trường tiểu học của đội sản xuất sát vách có cài cắm "gián điệp" ở trường của họ đấy.
Trang Nhan thể hiện xuất sắc như vậy ở phòng thi, ước chừng bọn họ sớm đã biết rồi, tin tức không chừng đã truyền về rồi cũng nên?
Đặc biệt là cái thôn họ Trang kia nghèo rớt mồng tơi, ngộ nhỡ bị hai cái trường tiểu học của đội sản xuất có tiền kia dùng tiền lôi kéo đi mất thì tính sao?
Trang Vệ Đông ngơ ngác bị sai bảo đẩy xe lăn, mãi đến khi vào phòng hiệu trưởng, nghe hiệu trưởng ôn tồn vỗ vai mình bảo “Nuôi dạy con cái vất vả rồi”, anh mới như bị thỏi vàng rơi trúng đầu, cười ngây ngô đến là ngốc nghếch.
Trời đất ơi, hiệu trưởng bảo anh vất vả rồi, Trang Vệ Đông anh cũng có ngày hôm nay.
Anh không nhịn được mà xoa xoa cái đầu bù xù của Trang Nhan: “Ái chà! Đúng là đứa con gái ngoan của nhà họ Trang chúng ta, làm rạng danh chú út rồi.”
Lại nghĩ đến hai thằng cháu không biết cố gắng nhà mình, trong lòng anh thầm sướng rơn: Ai bảo sinh trai hay gái đều như nhau? Rõ ràng là con gái thông minh hơn hẳn. Sau này anh mà sinh được đứa con gái như Trang Nhan thì đúng là mát mặt.
Vào đến phòng hiệu trưởng, Trang Vệ Đông mới thấy mình đã vui mừng quá sớm. Ở đây chật ních người, chen chúc nhau.
Người thì khép nép cầu xin chút tình mọn để con được nhập học, người thì cẩn thận tặng quà nhờ vả để vào lớp chọn, người thì mặt mày ủ rũ chuẩn bị thôi học, người thì lo lắng không yên đi xin suất học...
Mà nhiều hơn cả là những đứa trẻ được gọi là thiên tài giống như Trang Nhan.
Cái tâm trạng lâng lâng của Trang Vệ Đông lập tức bị dội cho một gáo nước lạnh, anh ngẩn người nhìn trận thế này.
Cái gọi là thiên tài trăm năm khó gặp kia, trong cái văn phòng này đếm sơ sơ không dưới mười đứa!
Có đứa lớp ba đã muốn nhảy lớp lên lớp năm, có đứa cả hai môn đều đạt điểm tối đa, có đứa đọc qua không quên có thể đọc thuộc lòng cả cuốn sách giáo khoa...
Trang Vệ Đông hoàn toàn ngây người, lẩm bẩm một mình: “Đây... đây chính là trường tiểu học công xã sao?”
Lần đầu tiên anh thấm thía thế nào là ếch ngồi đáy giếng xem trời. Hóa ra cái thôn họ Trang của bọn họ lạc hậu thật.
Cậu bạn kia đỏ bừng mặt: “Hôm thi tuyển sinh chúng ta thi cùng phòng mà! Cậu đỗ hạng năm, còn tớ là hạng nhất.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
