Chuyển Ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Trang Nhan mỉm cười, cô chẳng cần phải hối lộ thầy giáo làm gì. Số tiền này, cô cũng chẳng định trả lại.
Trang Nhan cân nhắc, hay là có thể đến cửa hàng quốc doanh xem thử.
Nghĩ đến những loại kẹo bánh, kem que rực rỡ sắc màu ở kiếp trước, hương vị ngọt ngào quyến rũ dường như vẫn còn quanh quẩn đầu lưỡi, làm cô thèm đến mức ngứa ngáy trong lòng.
Ý nghĩ này vừa nảy ra khiến cô không ngủ được, thế là bò dậy tiếp tục làm đề.
Chỉ có đắm chìm trong sự kích thích của Dopamine mà biển đề mang lại mới có thể át đi phần nào niềm khao khát sâu sắc đối với gà rán, khoai tây chiên, lẩu cay và trà sữa.
Lên thị trấn là một việc trọng đại.
Mấy đứa trẻ nhà họ Trang ăn mặc chỉnh tề, ưỡn ngực ngẩng cao đầu cùng nhau đến trường báo danh.
Ngược lại là Trang Nhan, quần áo thì vá chằng vá đụp, giày thì thủng lỗ chỗ, trên mặt còn hằn hai quầng thâm mắt, chú út không nhịn được hỏi: “Trang Nhan, tối qua cháu không ngủ ngon à?”
Trang Xuân Hoa bĩu môi: “Chắc là đi làm chuyện mờ ám gì rồi chứ gì.”
Trang Nhan thản nhiên nói: “Cháu làm vài bộ đề thôi. Mài rìu không phí công cắt củi. Sao thế, mọi người không làm à?”
Lời này vừa thốt ra, hiện trường lập tức rơi vào điểm đóng băng.
Thạch Đầu và những đứa khác lườm Trang Xuân Hoa cháy mặt: Mày chọc con nhỏ đó làm gì không biết!
Bây giờ chúng nó cứ nghĩ đến chuyện học là run lẩy bẩy, không phải vì có cái danh “lên thị trấn” treo lơ lửng trước mặt thì chắc đã bỏ cuộc từ lâu rồi.
Thím hai véo mạnh vào tai Thạch Đầu một cái: “Người ta thức đêm làm đề thi! Còn mày thì sao!”
Thạch Đầu đau đến mức nhe răng trợn mắt, định trút giận lên Trang Nhan, nhưng đối diện với đôi mắt bình tĩnh không chút gợn sóng của cô, tự nhiên cậu thấy chột dạ.
Ba ngày này, cậu đã thực sự cảm nhận được sự áp đảo về trí tuệ của Trang Nhan, khoảng cách đó khiến cậu theo bản năng tôn thờ cô như thần thánh, thực sự không dám trêu vào.
Hôm nay báo danh nên người khá đông. Đoàn người nhà họ Trang này là đội ngũ nổi bật nhất.
“Ô kìa, đây chẳng phải thiên tài thôn họ Trang sao? Đi học thật đấy à?”
“Nhà họ Trang ghê gớm thật, một hơi tiễn đi năm cục vàng ròng!”
“Đi bộ đi à? Đừng để mệt hỏng mấy cái bộ não quý giá đó nhé!”
Vị bí thư bị gọi tên vừa lúc đi ngang qua, đành cười gượng hai tiếng: “À, phải, phải, đúng là cái lý này...”
Trong lòng lại lầm bầm, cả cái thôn họ Trang này chỉ có nhà họ Trang các người là cần cải tạo nhất.
Dân làng trân trối nhìn Trang Vệ Dân dẫn theo một hàng trẻ con đi về phía trường tiểu học Hồng Tinh, tiếng bàn tán lại càng lớn hơn: “Đưa Thạch Đầu, Trụ Tử đi còn nghe được, chứ Trang Xuân Hoa, Trang Thu Nguyệt hai đứa con gái mà cũng đi? Còn có đứa con nhà thằng què Trang Vệ Quốc nữa... Nhà họ Trang bị ma nhập rồi à?”
Ngay cả người chị em thân thiết của bà cụ Trang là thím Hoa cũng không nhịn được mà khuyên ngăn.
“Trời đất ơi bà bị mỡ heoche mắt rồi à? Cái chốn chim không buồn đậu, nghèo xơ xác này mà đòi ra được phượng hoàng vàng chắc?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
