Lúc về đến nhà, cô thấy chị dâu đã về. Bên cạnh cô ta còn có một người đàn ông cao khoảng mét bảy, mặc áo sơ mi trắng, chải tóc rẽ ngôi ba bảy, trên tay xách theo một túi hành lý to đùng.
"Đây là em họ em, Lưu Hàng. Cậu ấy là người có học thức nhất trong thôn bên đó, trước đây vẫn luôn làm giáo viên ở dưới quê. Bây giờ cậu ấy muốn lên thành phố tìm việc làm nên cần ở nhờ nhà chúng ta một thời gian."
"Nhưng nhà mình làm gì còn phòng trống." Vẻ mặt anh cả cô lộ rõ sự khó xử.
"Không sao, em trai em chịu khổ quen rồi, cậu ấy trải đệm ngủ dưới sàn phòng khách là được."
"Nhưng Kiều Kiều đang ở nhà... liệu có bất tiện quá không?" Lâm Hải vẫn tỏ ra có chút do dự.
Nghe vậy, chị dâu Lưu Tuệ Tuệ lập tức sầm mặt: "Lâm Hải, anh có ý gì hả? Em gái anh ăn chực ở đây mấy năm trời, tôi đã nói tiếng nào chưa? Em trai tôi mới đến ở nhờ vài ngày mà anh đã viện cớ này nọ. Không muốn thì cứ nói thẳng ra! Cô ta là một người phụ nữ ly hôn lại còn đèo bòng thêm đứa con, em trai tôi còn chưa đến mức đói khát mà ra tay với cô ta đâu!"
Nghe cô ta nói vậy, sắc mặt Lâm Hải cũng trở nên lúng túng.
"Kiều Kiều, em về đúng lúc lắm. Đây là em họ của chị dâu em, Lưu Hàng, bằng tuổi em đấy. Trước đây cậu ta làm giáo viên tiểu học, sắp tới sẽ ở lại đây một thời gian, em không có ý kiến gì chứ?"
Lâm Kiều Kiều thì thấy sao cũng được, dù sao cô cũng đã quyết định sẽ dọn ra ngoài ở nên không nói gì thêm.
Ngờ đâu cô vừa mới đặt đồ xuống, Lưu Hàng đã nhìn chằm chằm vào đống túi lớn túi nhỏ trên tay cô, sắc mặt anh ta tối sầm lại.
"Cô là Lâm Kiều Kiều đúng không? Cô cũng hoang phí quá rồi đấy. Anh rể tôi một mình nuôi cả gia đình vốn đã chẳng dễ dàng gì, vậy mà cô còn tiêu xài bừa bãi thế à? Con gái con đứa thì phải biết cần kiệm lo toan việc nhà, nếu không sau này làm sao mà lấy chồng được?"
"Tiêu xài phung phí số tiền này làm cái gì? Quyền huynh thế phụ, chị dâu cũng như mẹ, chi bằng cô lấy ra hiếu kính anh chị tôi đi, sau này còn...”
"Được rồi Tiểu Hàng." Lưu Tuệ Tuệ ngắt lời anh ta, cười nói với Lâm Kiều Kiều: "Em gái, em đừng để bụng, em trai chị ở làng quen tiết kiệm rồi, không nhìn được người khác tiêu xài hoang phí nhưng cậu ấy không có ác ý đâu, thật ra cũng là vì tốt cho em thôi."
Lâm Kiều Kiều liếc nhìn cô ta một cái, lại nhìn em họ cô ta một cái, gật đầu: "Em trai chị nói đúng, cần kiệm tiết kiệm là chuyện tốt."
Mặt Lưu Hàng vừa lộ ra vài phần vẻ hài lòng.
Lâm Kiều Kiều nói tiếp: "Tôi đi trả lại quần áo đã mua cho Ninh Ninh đây."
Dứt lời, nụ cười của Lưu Hàng cứng đờ, vẻ mặt của đại tẩu cũng trở nên khó coi.
"Mua cũng mua rồi, có gì mà phải trả lại."
"Vẫn nên trả lại thì hơn, quá lãng phí rồi." Không đợi cô ta nói tiếp, Lâm Kiều Kiều kéo đứa bé quay người ra khỏi cửa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


