Có điều không nghiêm trọng.
Vẻ mặt cô ấy như con gà trống vừa thắng trận, kiêu ngạo hất cằm lên.
Giám đốc hít sâu vài hơi, ngón tay run rẩy chỉ vào mấy người hồi lâu không nói nên lời: "Các cô các cô các cô các cô... rốt cuộc các cô đang làm cái gì, lại dám đánh nhau, lớn tồng ngồng cả rồi, các cô có thấy mất mặt không hả!"
Bà ấy dùng sức đập mạnh xuống bàn! "Nói rõ cho tôi rốt cuộc là chuyện gì!"
Vương Tú Lan tủi thân ôm nửa khuôn mặt sưng tấy mách lẻo: "Giám đốc, chúng tôi không đắc tội Vu Mỹ Tĩnh, cô ta không hiểu sao lại xông lên giật tóc chúng tôi!"
Mái tóc vốn đã ít ỏi của cô ta a!
"Đúng vậy, chúng tôi hoàn toàn không đắc tội cô ta, cô ta quả thật không thể hiểu nổi!"
"Giám đốc, bà phải làm chủ cho chúng tôi a!"
"Giỏi cho Vương Tú Lan cô, còn chết không thừa nhận, giả vờ đáng thương!" Vu Mỹ Tĩnh nhảy cẫng lên lại muốn đánh.
Lâm Kiều Kiều ôm chặt lấy cô ấy.
Vu Mỹ Tĩnh thấp hơn cô nửa cái đầu, hai chân đạp bay lên không trung, suýt chút nữa thì đá trúng mặt Vương Tú Lan, dọa cô ta vội vàng né tránh.
"Vu Mỹ Tĩnh, cô đủ rồi đấy!" Giám đốc bực bội hét lớn.
"Còn đánh nữa tôi gọi phụ huynh các cô đến đây!"
Vu Mỹ Tĩnh lập tức im bặt.
Ánh mắt Giám đốc lướt qua mặt mấy người, lại hít sâu một lúc lâu, cuối cùng nhìn sang Lâm Kiều Kiều có vẻ bình tĩnh hơn: "Lâm Kiều Kiều, cô nói xem, rốt cuộc là chuyện gì."
Bà ấy không hỏi thì thôi, bà ấy vừa hỏi, hốc mắt Lâm Kiều Kiều lập tức đỏ hoe, nước mắt nói rơi là rơi.
"Ây... sao cô lại khóc rồi, có chuyện gì thì từ từ nói, tôi cũng đâu có trách cô...” Giám đốc lập tức ngơ ngác, đang yên đang lành sao lại khóc chứ.
Đừng nói chứ, Lâm Kiều Kiều trông thật sự rất đẹp, mặc dù ăn mặc tùy tiện nhưng khuôn mặt đó cứ tùy tiện đứng ở đấy, tuyệt sắc mỹ nhân liền hiện ra rõ ràng, chỉ cần hơi nhíu mày đã mang đến cho người ta một loại khí chất khiến người ta thương xót, càng đừng nói đến, bây giờ vẻ mặt còn đầy yếu ớt.
"Tiểu Lâm à, nếu sức khỏe cô vẫn chưa hồi phục, cứ về nghỉ ngơi thêm vài ngày nữa, không sao đâu... sức khỏe là quan trọng nhất."
Lâm Kiều Kiều lau nước mắt, cười thê lương, mang theo vẻ cố tỏ ra mạnh mẽ: "Giám đốc, tôi không sao, chỉ là dạo này học tập hơi nhiều, vẫn chưa hồi phục lại thôi."
Giám đốc nổi tiếng là người nghiêm túc thích đọc sách học tập nhưng thanh niên thời nay nông nổi, cứ tưởng ra khỏi trường học là không cần học nữa, vừa nghe trong xưởng vẫn còn có người nghiêm túc như vậy, lập tức vừa được an ủi vừa cảm động.
Giám đốc nhẹ nhàng nói với cô: "Cô đừng quá gượng ép, vị trí này của chúng ta cũng có ba mươi ngày thực tập, cô không cần lo lắng không theo kịp."
Lâm Kiều Kiều nghe Giám đốc vốn có giọng oang oang nay lại bóp giọng nói chuyện với mình, suýt chút nữa không giữ được biểu cảm nhưng cô vẫn lộ ra biểu cảm tủi thân hơn, cúi đầu không lên tiếng, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống, mũi sụt sùi, dáng vẻ vô cùng tủi thân.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)