Suy cho cùng Lục Xuyên Hà là ai chứ, là thiên tài nổi tiếng từ nhỏ trong đại viện, biết bao nhiêu gia đình chen chúc sứt đầu mẻ trán muốn đính hôn với anh, sau khi lớn lên, số lượng phụ nữ thích anh càng có thể xếp thành hàng dài quấn mấy vòng quanh khu tập thể.
Thế mà anh lại chẳng thèm để mắt đến một ai.
Kết quả vừa xuống nông thôn, lại bị một cô nàng nhà quê nhắm trúng.
Anh còn một mực không phải cô thì không cưới.
Thẩm Kinh Binh đều nghi ngờ có phải mắt của tên này có vấn đề rồi không.
Lại còn nhờ anh ấy gửi một đống sách qua, nói là muốn dạy cô đọc sách nhận chữ?
Một người chẳng mấy hứng thú với bất cứ chuyện gì như anh thế mà lại chịu tốn tâm tư đến vậy.
Thẩm Kinh Binh tò mò đến mức cồn cào ruột gan, thề nhất định phải gặp bằng được người phụ nữ đã kéo người anh em tốt của mình xuống khỏi thần đàn này.
Kết quả đợi đến lúc anh ấy chạy tới nơi, người đã bỏ trốn mất tăm.
Chỉ còn lại người anh em bị lừa tình lẫn lừa thân.
...
Đến mức đã năm năm trôi qua, Thẩm Kinh Binh vẫn có thể nhận ra cô!
Thẩm Kinh Binh ngồi không yên, lập tức đi gọi điện thoại cho Lục Xuyên Hà.
Đầu dây bên kia đổ chuông vài tiếng mới bắt máy.
Thẩm Kinh Binh: "Lão Lục, cậu đoán xem tôi nhìn thấy ai rồi?"
Đầu dây bên kia còn chưa lên tiếng, Thẩm Kinh Binh đã tự biên tự diễn: "Tôi nhìn thấy vợ cậu rồi! Chính là cô vợ năm năm trước đã bỏ rơi cậu để chạy theo người thành phố đó!"
Đầu dây bên kia không nói gì.
Thẩm Kinh Binh nói: "Thật không ngờ đấy, cô ấy lại ở ngay bên này, tôi còn tưởng cô ấy chạy đi đâu rồi cơ chứ? Cậu vừa hay được điều chuyển tới đây, nói không chừng ngày nào đó hai người sẽ chạm mặt nhau."
Giọng điệu Lục Xuyên Hà lạnh nhạt: "Vậy thì sao?"
"Không phải chứ! Cậu không ngạc nhiên sao?" Thẩm Kinh Binh rất sửng sốt với giọng điệu lạnh nhạt của anh, sau đó như nhớ ra điều gì, anh ấy trừng lớn mắt: "Không phải chứ, không lẽ cậu đã sớm biết cô ấy ở đây rồi, cho nên mới cố ý điều chuyển tới đây? Được lắm cái lão già tâm cơ này!"
"Cậu nghĩ nhiều quá rồi."
"Hừ, tôi còn không biết cậu sao, lén lút tìm cô ấy rất lâu rồi đúng không?" Thẩm Kinh Binh vạch trần.
Thấy đầu dây bên kia có ý định cúp máy, anh ấy vội nói: "Đợi đã, tôi thấy cô ấy ở cục cảnh sát, mắt còn đỏ hoe, giống như bị người ta bắt nạt, đồng nghiệp của tôi đã giúp đưa cô ấy về rồi, cũng không biết đã xảy ra chuyện gì."
Bàn tay cầm điện thoại của người đàn ông ở đầu dây bên kia siết chặt lại.
Bị người ta bắt nạt, với tính tình như Lâm Kiều Kiều, ai bắt nạt được cô chứ?
Thẩm Kinh Binh càng nghĩ càng cảm thấy có khả năng: "Không được, đợi thằng nhóc Vương Đức Phát kia về, tôi nhất định phải hỏi xem tình hình thế nào."
"Cậu đừng lo, tôi biết tình hình sẽ lập tức báo cho cậu ngay."
...
"Kiều Kiều, mắt cậu sao sưng thế, tối qua không lẽ cậu thức trắng đêm à."
Lâm Kiều Kiều đi đến chỗ ngồi, Vu Mỹ Tĩnh nhìn thấy cô liền hét toáng lên.
Lâm Kiều Kiều dụi mắt, nói: "Không sao."
Hôm qua bị lãng phí mất một buổi chiều, cô hết cách, đành phải thức đêm đọc sách, cộng thêm việc đã khóc nên lúc sáng thức dậy, mí mắt cô nặng trĩu không mở ra nổi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)