Mặt anh ta đau chết đi được, có một chiếc răng cũng lung lay rồi, khẽ chạm vào là đau đến mức muốn hét lên.
Nhưng trước mặt bao nhiêu người, một thằng đàn ông to xác như anh ta lại ngại gào thét ầm ĩ.
Tức chết anh ta rồi!
Lưu Tuệ Tuệ vừa xót em trai, vừa tức giận đến mức muốn chửi thề: "Đại Hải, em gái anh có ý gì, có phải cô ta không muốn tới nữa không?"
Sắc mặt Lâm Hải khó coi: "Làm sao anh biết được, ai bảo em không quản giáo tốt em trai mình!"
Lưu Tuệ Tuệ tức điên lên: "Em đã nói là em trai em không giở trò lưu manh với cô ta, nó chỉ ngủ một giấc trong phòng cô ta mà thôi."
Lời này vừa dứt, sắc mặt Lâm Hải càng khó coi hơn.
Trời đã chập choạng tối, bóng dáng Lâm Kiều Kiều mới xuất hiện ở cục công an.
Lâm Kiều Kiều thở hổn hển, nói: "Đồng chí công an, xin lỗi, con trai tôi bị dọa sợ, tôi đành đưa thằng bé về nhà trước để nó nghỉ ngơi, không ngờ lại làm lỡ mất thời gian."
"Không sao không sao." Công an chu đáo bày tỏ sự thấu hiểu.
"Kiều Kiều, xin lỗi, để em phải chịu uất ức rồi." Lâm Hải xấu hổ lên tiếng.
Nhìn vẻ mặt đầy mệt mỏi của anh ấy, trong lòng Lâm Kiều Kiều có chút khó chịu nhưng cô đã đè nén xuống, nói: "Anh cả, em cũng không ngờ anh ta lại dám ra tay với em giữa thanh thiên bạch nhật."
"Em cũng không muốn làm ầm ĩ lên cho khó coi, suy cho cùng đó cũng là em trai của chị dâu nhưng em thật sự không có cách nào sống chung dưới một mái nhà với kẻ nguy hiểm như vậy."
"Cũng mong phía công an có thể cho anh ta một bài học, tránh để anh ta tưởng các đồng chí nữ dễ bắt nạt, lần sau lại đi quấy rối những đồng chí nữ vô tội khác."
Công an lập tức trầm giọng nói: "Anh ta dám sao! Bắt buộc phải nhốt vào trong giáo dục một phen!"
"Cái gì, đòi nhốt nó, dựa vào đâu chứ, nó đã chạm vào Lâm Kiều Kiều đâu!" Lưu Tuệ Tuệ hét lên chói tai.
"Lâm Kiều Kiều, cô quá đáng vừa thôi, tôi biết tôi để em trai ngủ trong phòng cô là sai nhưng cô cũng không thể tống nó vào đồn công an như vậy được, nó còn làm thầy giáo đấy, cô muốn hủy hoại nửa đời sau của nó sao? Sao cô lại độc ác như vậy."
Lâm Kiều Kiều sợ hãi trốn ra sau lưng công an.
"Ồn ào cái gì, còn ồn ào nữa tôi sẽ khép cô vào tội cản trở người thi hành công vụ! Cho cô vào trại tạm giam cùng em trai cô luôn!"
Công an nói xong quay đầu lại an ủi Lâm Kiều Kiều, nhẹ giọng thì thầm: "Đồng chí nữ cô cứ yên tâm, có công an chúng tôi ở đây, kiên quyết sẽ không để cô phải chịu bất kỳ sự đe dọa nào!"
Lâm Kiều Kiều cảm động rơi nước mắt: "Nếu không có các anh ở đây, tôi thật sự không biết phải làm sao."
Mỹ nhân rơi lệ, trái tim công an trẻ đều tan nát, ánh mắt nhìn Lưu Hàng và Lưu Tuệ Tuệ hệt như nhìn kẻ thù.
Lưu Tuệ Tuệ tức đến mức mũi cũng lệch đi, cái đồ hồ ly tinh này!
Thấy em gái bất lực như vậy, bị vợ nhục mạ cũng không dám cầu cứu anh ấy, chỉ dám trốn sau lưng cảnh sát, hai mắt Lâm Hải cũng đỏ hoe vì xấu hổ.
Lưu Hàng bị tạm giam ngay tại chỗ, tuy anh ta chưa có hành động thực tế nào nhưng chuyện ngủ trên giường của Lâm Kiều Kiều và giữa thanh thiên bạch nhật định bắt lấy Lâm Kiều Kiều đã bị người ta nhìn thấy, dù chưa chạm vào người nhưng hiện giờ đang là thời kỳ truy quét nghiêm ngặt, thà giết nhầm còn hơn bỏ sót.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



