"Lại một lần nữa?" Giọng nói trầm thấp khàn khàn vang lên.
Bên tai là tiếng thở dốc gợi cảm kìm nén lúc động tình...
"Em không được nữa rồi...”
Mà đứng trước bàn là đồng nghiệp Vu Mỹ Tĩnh đang cầm một chiếc bình giữ nhiệt uống nước.
"Mơ thấy gì thế?"
Lâm Kiều Kiều lau nước bọt: "... Không có gì."
"Đừng giả vờ, mơ thấy mộng xuân rồi đúng không?"
Lâm Kiều Kiều im lặng hồi lâu.
Rốt cuộc cô đói khát đến mức nào mới có thể giữa trưa nằm mơ thấy chuyện ân ái với chồng cũ.
"Oa ồ!" Vu Mỹ Tĩnh làm ra biểu cảm khoa trương: "Đã ly hôn năm năm rồi mà cậu lại còn có thể mơ thấy anh ta, xem ra phương diện kia của anh ta rất được nha!"
Đâu chỉ là được!
Đủ để khép vào tội hình sự luôn ấy!
"Này, nói cho tôi nghe xem, phương diện kia của chồng cũ cậu thế nào?"
Nhìn ánh mắt mong đợi của bạn tốt, Lâm Kiều Kiều tùy tiện dùng tay ra hiệu một chút rồi nói: "Tầm cỡ này."
Vu Mỹ Tĩnh phun ra một ngụm trà: "Thế thì chẳng phải sẽ làm chết cậu sao."
Lâm Kiều Kiều: "...”
Trò chuyện chủ đề này trong xưởng thật sự ổn sao?
Nhưng nghĩ lại, thực lực của người đó quả thật không nhỏ, nếu không sao có thể là nam chính chứ? Lâm Kiều Kiều cũng là sau khi ngủ với người ta xong mới đột nhiên thức tỉnh, cô mới biết bản thân mình vậy mà lại là vợ cũ ác độc của nam chính trong một cuốn tiểu thuyết Niên đại văn.
Trong khoảng thời gian nam chính bị tính kế hạ phóng xuống nông thôn, cô ỷ vào việc mình là em gái của đại đội trưởng, cưỡng ép anh phải cưới mình, nam chính nhẫn nhục chịu đựng, bề ngoài đối xử với cô không tồi nhưng sau lưng lại hận không thể băm vằm cô thành trăm mảnh.
Sau khi anh về thành phố liền lập tức tố cáo cả nhà cô, anh cả của cô làm việc thiên vị trái pháp luật bị đưa vào tù, cha bị đình chỉ công tác để điều tra, mẹ không chịu nổi đả kích này nên ốm liệt giường, mà cô cũng không có kết cục tốt đẹp, lén lút đuổi theo người đàn ông về thành phố mới biết anh đã sớm có vị hôn thê thanh mai trúc mã, nhìn hai người ân ân ái ái, cô hắc hóa, khắp nơi đối đầu với đối phương, còn tìm người muốn hủy hoại danh tiếng của đối phương, kết quả tự chui đầu vào rọ, chết vô cùng thê thảm!
Sau khi Lâm Kiều Kiều biết được tình cảnh thê thảm trong tương lai của mình, sợ tới mức gặp ác mộng ba ngày ba đêm.
Sau đó liền chủ động ly hôn với nam chính, không chỉ vì bản thân mình, mà còn vì người anh cả bị mình làm hại.
Anh cả không phải là người ác độc như trong tiểu thuyết nhưng quả thật là vì giúp đỡ cô nên mới ép nam chính làm rất nhiều chuyện.
Cô rất xấu hổ, bản thân mình ra sao cũng không sao cả nhưng không thể vì một người đàn ông mà hại cả nhà nhà tan cửa nát!
Hiện giờ thoắt cái đã là năm năm.
Người đàn ông sâu trong ký ức lại lần nữa hiện lên, đôi mắt lạnh lùng hờ hững đó, tiếng thở dốc gợi cảm kìm nén lúc động tình... Ánh mắt Lâm Kiều Kiều tối sầm lại.
Nhưng có tốt đến mấy... cũng không phải là của cô nữa rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
