Ánh sáng trong phòng vô cùng mờ ảo, Khương Tú không thể nhìn rõ diện mạo của hắn, chỉ có thể cảm nhận mơ hồ những đường nét khuôn mặt vô cùng góc cạnh và nam tính.
Cô còn chưa kịp định thần xem chuyện gì đang xảy ra, thì một cơn đau đớn lạ lẫm đột ngột bùng lên từ sâu trong da thịt.
Đầu óc cô trì trệ mất vài giây mới kịp phản ứng, cô hét toáng lên trong lòng: [Hệ thống! Cậu đưa tôi đến cái nơi quái quỷ nào thế này!]
Hệ thống: [...]
[Ký chủ, vô cùng xin lỗi, hệ thống lại gặp trục trặc kỹ thuật nên đã đưa cô đến thẳng đêm tân hôn với người chồng đầu tiên mất rồi.]
Khương Tú hiếm khi nghe ra được một chút lúng túng, bối rối trong chất giọng máy móc vốn dĩ lạnh lùng của hệ thống: [Để bảo toàn tính trọn vẹn của cốt truyện, ký chủ bắt buộc phải trải qua các giai đoạn bình thường để gặp nam chính. Nếu cô tự ý thay đổi lộ trình để tìm gặp nam chính trước, nhiệm vụ sẽ lập tức thất bại.]
Khương Tú: [!]
Cô cắn chặt răng, hỏi lại: [Nói vậy là tôi bắt buộc phải trải qua ba đời chồng rồi mới được gặp nam chính sao?]
Hệ thống: [Đúng vậy.]
Khương Tú: [...]
Một tiếng "ting" lại vang lên trong đầu, hệ thống tiếp tục thông báo: [Đã truyền tải xong cốt truyện của nguyên chủ và người chồng đầu tiên cho ký chủ. Sau khi cô hoàn thành xong phần truyện của người chồng thứ nhất, tôi sẽ liên lạc lại để truyền tiếp phần của người chồng thứ hai.]
Nhưng lúc này, Khương Tú hoàn toàn không còn tâm trí đâu mà xem xét.
Cô vốn đã nằm viện suốt bốn năm, tưởng chừng cơ thể mình đã chai sạn với mọi loại đau đớn thể xác. Thế nhưng không biết có phải do vừa thay đổi thể xác hay không mà cơ thể mới này lại vô cùng nhạy cảm. Cơn đau ập đến dữ dội khiến Khương Tú cảm giác như mình sắp sửa ngất lịm đi.
Chu Bắc sở hữu đôi mắt tinh tường có thể nhìn rõ mọi thứ trong bóng tối. Hắn nhận ra người phụ nữ dưới thân đang đau đớn đến mức nhăn nhó cả mặt mày, hàm răng cắn chặt lấy bờ môi dưới, vầng trán và chiếc cổ trắng ngần đều đã rịn ra một lớp mồ hôi lạnh mỏng dính.
Hơi thở của người đàn ông bỗng chốc trở nên dồn dập. Hắn kéo chiếc chăn mỏng đắp cẩn thận lên người Khương Tú, nhanh chóng mặc lại quần áo rồi buông lại một câu cộc lốc: "Tôi ra ngoài một lát", sau đó đóng cửa bước đi.
Căn phòng mới đây còn ngập tràn bầu không khí ám muội, nóng bỏng, giờ đây chỉ còn lại một mình Khương Tú cô độc.
Thế nhưng nhà họ Khương vì đang vô cùng túng quẫn, cần gấp một khoản tiền sính lễ để cưới vợ cho con trai út nên đã nhắm mắt đồng ý mối hôn sự này.
Ngay trong ngày cưới khi nguyên chủ vừa bước chân về nhà chồng, người mẹ chồng đã lập tức đòi chia nhà, bắt hai vợ chồng ra ở riêng.
Thời gian đầu, cuộc sống của đôi vợ chồng trẻ diễn ra khá êm đềm. Về sau, nhà nước phát hiện ra một trữ lượng than đá khổng lồ dưới chân núi gần đó, liền bổ nhiệm Chu Bắc - với tư cách là một quân nhân xuất ngũ có công - làm giám đốc mỏ than quốc doanh, chịu trách nhiệm khai thác và quản lý việc kinh doanh tại đây.
Gia đình bà mẹ kế của Chu Bắc thấy hắn không chỉ kiếm được nhiều tiền mà còn leo lên chức giám đốc, liền thay đổi thái độ, giả vờ đon đả, thân thiết với nguyên chủ. Bà ta liên tục rỉ tai, xúi giục cô nhờ vả chồng thu xếp cho hai đứa con trai riêng của mình vào làm việc tại mỏ than, thậm chí cứ dăm bữa nửa tháng lại tìm đến nguyên chủ để vòi vĩnh tiền sinh hoạt.
Phía nhà ngoại cũng chẳng vừa, dăm ba bữa lại có người đến tìm nguyên chủ, ép cô phải thỏ thẻ bên tai Chu Bắc để xin cho người nhà một chân vào làm việc trong nhà máy.
Nguyên chủ tính tình ngây thơ, nghĩ rằng tất cả đều là người một nhà nên ngày ngày hết mực cầu xin Chu Bắc ra tay giúp đỡ.
Chu Bắc vốn đã sớm nguội lạnh tình cảm với gia đình người cha ruột và mụ mẹ kế từ lâu, nay lại càng không thể dung thứ cho sự tham lam, vô liêm sỉ của nhà vợ. Vì những bất đồng này mà hai vợ chồng ngày nào cũng xảy ra tranh cãi nảy lửa, khiến không khí gia đình lúc nào cũng ngột ngạt, bế tắc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
