Bị tra tấn suốt buổi chiều, thấy Giang Minh Ngạn chuẩn bị rời đi, hai anh em cúi đầu khom lưng, mở miệng gọi một tiếng anh rể.
“Anh rể yên tâm, bọn em nhất định sẽ chăm sóc chị họ thật tốt, không để chị ấy bị thương.”
“Tuần sau anh rể lại đến nhé, bọn em sẽ chuẩn bị mơ cho anh, hái trên núi, để phần những quả ngọt nhất mọc trên đầu cành cho anh.”
Chờ Giang Minh Ngạn rời đi, Trương Huệ ghét bỏ bĩu môi: “Nhìn hai đứa em chẳng có tí tiền đồ nào.”
Mắt thấy Giang Minh Ngạn đi thật rồi, hai anh em mới thở phào nhẹ nhõm.
“Chị họ thật xấu tính.” Trần Lập chính trực nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)