Bà Đường nghe loáng thoáng mấy câu liền cau mày.
Con nhóc chết tiệt này chém gió mà không sợ trật lưng à?
Chính nó còn đang lơ lửng giữa trời, chưa biết đi về đâu, vậy mà lại dám vẽ bánh vẽ cho vợ thằng ba?
Mà con dâu ba cũng ngu thật, thành phố đông người thế, việc làm thì chỉ có vài suất, bao nhiêu người tranh giành, đến dân thành phố còn chưa chắc có cơ hội, vậy mà lại đi tin lời ba hoa của con nhóc này.
Bà Đường ho khan mấy tiếng đánh tiếng, rồi cùng con trai cả đi tới.
"Thím hai, Mãn Kim!"
Vợ đội trưởng vui vẻ chào hỏi.
"Đến đón con bé Niệm."
Bà Đường gật đầu, lườm cháu gái một cái, đợi về nhà rồi tính sổ với nó sau.
"Bà nội, cháu đi trước đây!"
Đường Niệm Niệm vừa dứt lời, người phóng lên xe đạp, thoáng cái đã lao đi mất dạng.
Bà Đường cất bước đuổi theo, mà do chân ngắn nên đuổi không kịp.
Đợi bà thở hồng hộc về đến nhà thì đã thấy Đường Cửu Cân và Từ Kim Phượng đang vui vẻ ăn bánh trứng.
"Chị hai, bánh trứng ngon quá, bánh hạch đào cũng ngon lắm! Chị hai, em yêu chị chết mất."
Đường Cửu Cân cầm một tay bánh trứng, một tay bánh hạch đào, cắn một miếng bánh trứng, rồi lại cắn một miếng bánh hạch đào, giờ phút này, cô bé chính là đứa trẻ hạnh phúc nhất thế gian.
Chị hai chính là chị gái tốt nhất của cô!
Đường Niệm Niệm vỗ nhẹ lên đầu cô bé.
Trong nhà, cô thích nhất là Cửu Cân—trong sáng, thuần khiết như một tờ giấy trắng.
"Ăn hết rồi chị mua thêm."
Đường Niệm Niệm hào sảng.
Bây giờ vật giá rẻ quá, một cân bánh trứng có một đồng hai, một cân bánh hạch đào một đồng rưỡi, cô vừa rồi kiếm được tận sáu ngàn.
"Vâng ạ!"
Cửu Cân càng vui sướng, há miệng cắn một miếng thật to, sau đó vươn tay định lấy thêm.
Kết quả, bàn tay mũm mĩm của cô bé bị bà Đường đập mạnh một cái.
"Con nhóc này, bụng con nuôi chó hả? Vừa ăn cơm xong lại còn ăn lắm thế! Ăn rồi mai thành phân hết, đừng có ăn nữa."
Bà Đường đau lòng đến thắt ruột.
Cả thôn Đường này, ngoài Đường Niệm Niệm ra, chắc chẳng tìm được ai phá của hơn!
Trên bàn bày hai cân bánh trứng, hai cân bánh hạch đào, ít nhất cũng mất năm sáu đồng rồi!
Mấy thứ này chỉ ăn thử cho biết mùi thôi, ai lại ăn thay cơm chứ? Làm gì có ai sống kiểu thế! Ăn uống tiết kiệm, tích lũy lâu dài mới là cách giữ của, ăn uống phung phí chỉ có khổ cả đời ...
Bà Đường vừa nói vừa xót xa, giọng nghẹn ngào trách móc.
"Ăn không hết, mặc không hết, tính toán không đủ thì cả đời vẫn nghèo!"
Đường Niệm Niệm theo phản xạ buột miệng nối tiếp câu nói của bà.
Cô ngẩn người một chút, rồi suýt bật cười.
Đây là phản ứng bản năng của cơ thể này, câu nói đó đã trở thành câu cửa miệng của bà Đường, gần như khắc vào máu thịt của mỗi thành viên nhà họ Đường.
"Phụt!"
Đường Cửu Cân đưa tay che miệng cười trộm, Từ Kim Phượng và Đường Mãn Kim cũng cố nhịn cười.
Bà Đường sững lại, rồi giận đến mức giơ tay định đánh.
Ngay khoảnh khắc đó, một tờ tiền "Đại Đoàn Kết" sáng loáng xuất hiện trước mắt bà.
Cơn tức giận lập tức biến mất, bàn tay giơ lên nhanh chóng hạ xuống, chuyển thành giật lấy tiền.
"Ở đâu ra đây?"
"Ở trên núi săn được vài con thỏ rừng."
Đường Niệm Niệm lấy từ trong gùi ra một con thỏ rừng, còn có một con gà rừng, vứt xuống đất.
"Mai ăn!"
"Hôm qua mới ăn thịt, sao có thể bữa nào cũng ăn? Trước đây ngay cả nhà địa chủ Tuyên cũng không có đãi ngộ thế này đâu!"
Bà Đường phản đối. Hôm qua mới ăn một con thỏ rừng với một con gà rừng, dầu mỡ vậy là quá đủ rồi, ít nhất phải nửa tháng sau mới được ăn thịt tiếp. Bữa nào cũng có thịt, đó là chuyện chỉ có ở nhà hoàng đế!
Bà nói đến địa chủ Tuyên, chính là người của thôn Tuyên bên cạnh, cũng là gia đình mà con gái đội trưởng, Đường Hồng Hạnh, nhất quyết đòi gả vào.
Trước kia huy hoàng bao nhiêu giờ lại thảm bấy nhiêu.
Vài năm trước, địa chủ Tuyên bệnh chết, con gái thì đã lấy chồng, còn con trai thì thành thanh niên lớn tuổi ế vợ không ai dám lấy.
"Vậy sau này cháu không đi săn nữa, không ăn thịt thì chẳng có sức."
Đường Niệm Niệm không tranh cãi, bình tĩnh nhìn chằm chằm Bà Đường.
Dưới ánh mắt lạnh lùng ấy, bà Đường chẳng thể kiên trì được bao lâu, cuối cùng đành phải ngượng ngùng đồng ý: "Được rồi, mai làm thịt ăn."
Người vui nhất chính là Đường Cửu Cân.
Mỗi ngày đều có thịt ăn, cô bé chính là đứa trẻ hạnh phúc nhất thế gian!
"Bà nội, hè này để Cửu Cân đi học nhé!"
Đường Niệm Niệm rửa chân xong, chợt nhớ ra chuyện này nên nói với Bà Đường.
Cửu Cân đã bảy tuổi rồi, đến tuổi đi học.
"Biết rồi!"
Bà Đường đáp lại một tiếng không mấy vui vẻ.
Không cần con nhóc chết tiệt này nhắc, bà phải cho cháu gái đi học.
Đây là quy định ông cụ đặt ra, con gái nhà họ Đường bắt buộc phải đi học, học được đến đâu thì tùy năng lực của mỗi đứa, nhưng gia đình sẽ dốc hết sức nuôi ăn học.
Ông cụ thường nói, đọc sách giúp con người sáng dạ, dù là nam hay nữ cũng phải học hành cho đàng hoàng.
Học có thể không giúp thoát khỏi cảnh làm ruộng, nhưng không học thì chắc chắn không thoát được.
Bà Đường tuy không biết chữ song bà vô cùng kính trọng người có học, bà hoàn toàn ủng hộ quyết định của chồng, cả nhà nhịn ăn nhịn mặc để nuôi con cháu học hành.
Đường Cửu Cân vốn đang vui vẻ ăn bánh hạch đào, lập tức xụ mặt.
Cô bé không muốn đi học chút nào!
Trường học cứ giam người ta lại cả ngày, lại còn phải làm bài tập, sao mà vui bằng ở trong thôn chứ?
Đường Niệm Niệm rửa mặt xong, lên giường ngủ.
Cô có một phòng riêng.
Nhà họ Đường có tổng cộng mười gian phòng, Đường Ngũ Cân có phòng riêng, Đường Lục Cân ở chung phòng với Đường Cửu Cân.
Những hôm Lục Cân không về, Cửu Cân sẽ ở một mình.
"Chị hai, em không muốn đi học đâu!"
Đường Cửu Cân lén bò lên giường, ôm chặt cánh tay Đường Niệm Niệm làm nũng.
"Nếu không đi học thì đừng mong có thịt ăn nữa. Cũng đừng nghĩ đến bánh trứng với bánh hạch đào."
Đường Niệm Niệm lạnh giọng đe dọa.
Đường Cửu Cân lập tức xìu xuống.
Bộ não bé nhỏ của cô bé nhanh chóng tính toán: Đi học khổ, nhưng thịt thì ngon. Bánh trứng ngon, bánh hạch đào còn ngon hơn.
Một bên là khổ, ba bên là ngon.
Đường Cửu Cân giơ ba ngón tay bé xíu lên so sánh.
"Em đi học!"
Cô bé ngoan ngoãn cúi đầu.
Cô bé muốn ăn thịt, muốn ăn bánh trứng và bánh hạch đào!
“Về phòng ngủ đi!”
Đường Niệm Niệm khẽ nhếch môi. Bắt nạt trẻ con, một chút áy náy cô cũng không có đâu.
Năm xưa, cô mới bảy tuổi đã phải đến trường, từ đó về sau chẳng còn ngày nào vui vẻ.
Đường Cửu Cân suốt ngày ở trong thôn chơi đùa vui vẻ, cô nhìn mà thấy ngứa mắt.
Cơn mưa mà cô từng hứng chịu, nhất định phải để con nhóc này trải qua!
Một giấc ngủ đến tận sáng.
Bà Đường nấu xong bữa sáng, cháo với bánh gạo nếp, thêm một đĩa dưa cải tuyết xào trứng, và một đĩa rau cải xào mỡ gà.
Một bữa sáng thịnh soạn như vậy, trước đây chỉ có tết Nguyên Đán mới được ăn.
Thực ra bà Đường không phải người keo kiệt trong chuyện ăn uống, chỉ là hoàn cảnh buộc bà phải tiết kiệm.
Nếu trong nhà có lương thực dư dả, bà vẫn rất rộng rãi.
Hôm qua Đường Niệm Niệm mang về một bao gạo, khoảng ba mươi cân, còn nói tháng sau sẽ mang về nữa.
Vậy nên sáng nay, Bà Đường lập tức mạnh tay nấu nướng.
Trong bát cháo có hai miếng bánh gạo nếp.
Bà Đường gắp một miếng cho con trai cả, rồi lại gắp một miếng cho Đường Niệm Niệm.
Những người khác chỉ có cháo.
Bánh gạo nếp ngon tuyệt!
Từ Kim Phượng và Đường Cửu Cân không có ý kiến gì. Có thể ăn cháo không trộn thêm khoai lang đã tốt lắm rồi.
"Bà ơi, con muốn đi làm, thả con ra đi!"
Đường Ngũ Cân từ trong phòng kêu lên. Cô đã bị nhốt hai ngày, ăn uống, vệ sinh đều phải trong phòng, ở mãi đến cả tinh thần cũng đã bị bào mòn.
Trước đây, cô ghét ra đồng làm việc vì quá khổ, nhưng bây giờ nằm lì hai ngày liền, cô lại nhớ việc đồng áng da diết.
Từ Kim Phượng định mở miệng xin cho con gái, vừa cất lời đã bị bà cụ Đường hung dữ trừng mắt đe dọa, sợ đến nỗi nuốt lại câu nói vào trong.
Dù gì cũng chỉ bị nhốt trong phòng, không phải lao động, coi như Ngũ Cân đang được hưởng phúc rồi.
"Nghĩ thông suốt chưa?"
Bà cụ Đường lên tiếng hỏi.
"Thông suốt rồi ạ! Bà ơi, con không lấy Hà Quốc Khánh nữa, sau này con sẽ nghe lời bà."
Giọng điệu của Đường Ngũ Cân ngoan ngoãn như thể thực sự đã hối cải.
Sắc mặt bà cụ Đường dịu xuống đôi chút. Không thể nhốt đứa cháu gái lớn mãi được, mỗi ngày không đi làm là mất tám công, bà cũng thấy tiếc lắm.
"Hà Quốc Khánh bị gãy chân ở nông trường rồi!"
Đường Niệm Niệm đột nhiên lên tiếng.
"Anh ấy sao cơ? Đã đưa vào viện chưa?"
Giọng của Đường Ngũ Cân đầy lo lắng, vội vàng truy hỏi liên tục.
Mặt bà cụ Đường lập tức đen thui lại, đưa tay cất lại chiếc chìa khóa vừa lấy ra vào túi.
Đồ ngốc này vẫn chưa nghĩ thông suốt, cứ tiếp tục nhốt lại đi!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)