Tối qua, Tống Xuân Hoa đã tính toán những thứ cần mua, lấy bảy đồng trong khăn tay đưa cho cô, tính cả tiền xe thì hẳn là còn thừa được gần một đồng, để dành phòng thân.
Mua xong đồ cho nhà, Lương Bảo Trân móc tiền riêng của mình ra, tổng cộng là sáu đồng năm xu ba phân, đây là tiền cô tiết kiệm từ nhỏ đến lớn, bao gồm cả tiền tiết kiệm một năm sau khi tốt nghiệp, mua cho người bạn cùng làng sắp kết hôn là Lý Tú Quyên một vỉ kẹp tóc bằng thép, một bông hoa lụa, hết ba xu.
"Đồng chí, chủ nhiệm của các anh có ở đây không?" Cất hết đồ đạc đi, Lương Bảo Trân nhìn quanh, không thấy bóng dáng chủ nhiệm hợp tác xã, cô còn phải làm việc cho đội.
Chủ nhiệm hợp tác xã phía Tây Kinh Thị tên là Lưu Kiên, là họ hàng xa với vợ Vương Đại Lực nhưng từ khi Vương Đại Lực biết chuyện này thì không chịu phàn quan hệ, ngày nào cũng thân thiết gọi một tiếng chú, không có gì khác, chỉ muốn xin vài bao phân đạm.
"Ở kho phía sau." Nhân viên bán hàng nhận ra cô gái này, hai tháng trước đã xin được mười hai bao phân đạm từ tay chủ nhiệm vốn keo kiệt, khiến chủ nhiệm đau lòng lắm.
"Làm phiền anh gọi giúp tôi một tiếng, nói là tôi gọi anh ấy có việc."
...
"Ê ê ê, cậu là quỷ đói đầu thai à?" Lưu Kiên chống nạnh đứng giữa sân, đầu to như hai cái đấu, nhìn sáu mươi bốn bao phân đạm còn lại thực sự sắp bị người này lấy hết mất. "Hứa Thịnh Kiệt, cậu không sòng phẳng rồi đấy."
Hứa Thịnh Kiệt ngậm điếu thuốc trong miệng, dùng một sợi dây buộc chặt các bao phân đạm trong sân, thắt một nút thắt hình số tám, cuối cùng kéo chặt, bàn tay phải nổi gân xanh vỗ vào bao phân đạm, cười đắc ý.
"Lão Lưu, đừng keo kiệt thế."
Hai người từng là chiến hữu, cùng nhau ra chiến trường, có thể coi là tình bạn vào sinh ra tử. Lưu Kiên xuất ngũ sớm, về còn được làm chủ nhiệm hợp tác xã, hơn nửa tháng trước biết Hứa Thịnh Kiệt xuất ngũ trở về Kinh Thị, anh ấy còn mời người đến nhà hàng quốc doanh ăn một bữa.
Ai ngờ, người này quay đầu lại nhắm vào mấy bao phân đạm của anh ấy.
Bao phân đạm là hàng bán chạy, chất liệu vải giống như lụa, vừa nhẹ vừa mềm, nhuộm màu rồi cắt may thành quần mặc vào người, gió thổi phần phật, đặc biệt oai phong. Một bao năm xu, may thành một chiếc quần chỉ hết một đồng nhưng không kém gì chiếc quần mười mấy đồng bán ở bách hóa, vì vậy người bình thường không mua được, đặc biệt được ưa chuộng.
"Lại không phải không trả tiền, cậu bán cho ai chẳng phải là bán?"
Lưu Kiên biết hoàn cảnh gia đình của chiến hữu, em gái anh vẫn luôn bị bệnh phải tốn tiền: "Cậu này, ngửi thấy mùi mà đến à, thôi được, ba mươi hai đồng, tôi chỉ lấy cậu ba mươi."
Nói xong, anh ấy liếc nhìn Hứa Thịnh Kiệt bên cạnh một cái đầy hàm ý.
Lúc này, hợp tác xã ít người hơn, vải đẹp nhất đã bị cướp hết, Lương Bảo Trân đứng trước quầy kính, nghe thấy tiếng của chủ nhiệm Lưu ở sân sau, không hiểu tên đầu sỏ cướp bóc nào, bây giờ còn có loại người này sao? Không phải phải bắt đi sao!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)