Cố Thừa An lười biếng dựa vào lưng ghế, nếu như ông nội và bố là quân nhân trong nhà nhìn thấy, chắc chắn sẽ nói là ngồi không ra ngồi. Tay trái của anh tùy ý đặt trên mép ghế gỗ, đôi chân dài không biết để đâu, chiếm một không gian rất lớn.
Thật hiếm khi, trong đôi mắt đen láy có chút ý cười, rõ ràng là tâm trạng rất tốt.
Tô Nhân ngẩng đầu nhìn, đối diện với đôi mắt đen láy của anh, mơ hồ có thể bắt gặp được sự tinh quái và trêu chọc trong mắt anh.
Họng nghẹn lại, Tô Nhân bị anh hỏi đến nghẹn lời, bản thân đương nhiên không thể giống như Cố Thừa Huệ, vô tư nhõng nhẽo với người khác, nói mấy lời dí dỏm, lông mi dài chớp chớp, chỉ nhàn nhạt nói: "Cảm ơn."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)