Cũng không biết tính tình này giống ai, có chút quen mắt, không sai, giống mình.
Hai người tranh thủ lúc tưới nước cho rau trong sân, Tô Nhân lên tiếng hỏi.
"Lão lãnh đạo và vợ cãi nhau, làm bà ấy bỏ đi." Ngô thẩm hiện tại ấn tượng với Tô Nhân ngày càng tốt nên cũng nói một câu.
"A? Bỏ đi ạ? Nghiêm trọng vậy sao?"
"Nói ra cũng không phải chuyện gì to tát, bà Vương nhà bà ấy thấy trời nóng, muốn uống nước lọc lạnh và ăn kem, lão lãnh đạo không đồng ý, sợ bà ấy bị ốm. Nhưng mà, lão lãnh đạo nói chuyện giọng to, lúc nào cũng như đang mắng người, bà Vương chịu không nổi, nói ông ấy quản quá rộng, lão lãnh đạo nói là chồng thì phải quản, vậy là hai người cãi nhau, lật lại cả lịch sử mấy chục năm trước, cuối cùng bà Vương dọn đến nhà chú hai Thừa An ở."
Tô Nhân không ngờ, hai ông bà già ngoài sáu mươi bảy mươi tuổi còn có thể cãi nhau như vậy: "Vậy ông nội Cố không đi đón người ạ?"
"Đi chứ, hôm đó đã đi rồi nhưng lại bị mắng đuổi ra. Sau đó lại đi thêm hai lần, đến mặt cũng không nhìn thấy."
Lúc này, mắt Tô Nhân mở to tròn: "Ông nội Cố còn bị mắng đuổi ra sao?"
Chỉ nhìn mấy ngày nay, Tô Nhân tưởng không ai dám chọc ông nội Cố, ngoại trừ Cố Thừa An nhưng Cố Thừa An biết điều, hiểu được nên dừng lại đúng lúc.
"Lão lãnh đạo cãi nhau không thắng được bà Vương đâu. Cho nên, bây giờ chỉ có thể để Thừa An qua xem, thử xem có thể đón người về không."
Tô Nhân nghe thấy tò mò nhưng lại không biết bà Vương phải là người dữ dằn đến mức nào, mới có thể trị được ông nội Cố ngoan ngoãn như vậy.
Cố Thừa An đi đi lại lại, đến nhà chú hai một chuyến.
Kết quả, bà nội nghe xong lời nhắn, chỉ bảo mình mang về cho cô gái nhà họ Tô một tấm vải tốt, không nói một chữ nào với ông nội.
Chuyện này, làm không tốt cũng không xấu, Cố Thừa An về nhà báo tin phải có trình độ một chút.
Ông nội ở nhà chờ tin, thấy cháu trai về, vội vàng hỏi một câu: "Đến nhà chú hai rồi à?"
"Rồi ạ." Cố Thừa An sải bước dài đến bên ghế sofa, vừa vặn ngồi đối diện Tô Nhân, nghiêng đầu nhìn ông nội: "Bà nội nói ạ~"
"Nói gì?" Ông cụ Cố vừa nói ra lời đã hối hận, mình sao có thể vội vàng như vậy.
"Nói tặng cô gái nhà họ Tô một tấm vải để may quần áo, vâng, cháu mang về rồi đây."
"Chỉ vậy thôi sao?" Ông cụ Cố mặt lộ vẻ vội vàng: "Không nhắc đến người khác à?"
"Có nhắc ạ." Cố Thừa An bắt chéo chân, bị ông nội nhìn chằm chằm lại buông xuống, cả người dựa vào lưng ghế sofa: "Thương đứa cháu ngoan này, hỏi cháu có phải đói gầy rồi không, còn lo ông đánh cháu..."
"Vớ vẩn!" Ông Cố biết, trong miệng đứa này không có một câu thật lòng, cả ngày không đứng đắn. Nhưng mỗi lần nói chuyện với cháu trai, tâm trạng lại tốt hơn nhiều, thật sự không có cách nào với nó.
Cố lão gia trừng mắt nhìn cháu trai, đi vào bếp tìm Ngô Tú Phân, khí thế của lão lãnh đạo không thể mất nhưng vợ thì không thể không cần, chỉ có thể để Ngô Tú Phân, cháu họ của vợ mình đi xem.
Tô Nhân ngồi im lặng ở một bên, nghe cuộc đối thoại của ông cháu, mày mắt nhuộm cười, lén cong khóe miệng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

