Gia đình nhỏ này còn phải dựa vào anh gánh vác, hậu quả của việc đánh nhau quá nghiêm trọng, anh không gánh nổi.
Cái gì gọi là còn có cô? Nghe ra ẩn ý trong lời nói, trên mặt Hoàng Thục Mẫn hiện lên một tầng đỏ ửng, theo bản năng nhìn xung quanh, thấy đoàn người vẫn còn cách bọn họ rất xa, không có ai nghe thấy mới yên tâm.
“Nói chuyện không giữ cửa giữ miệng gì cả.”
“Vợ dạy đúng, chuyện này chúng ta tối về nhà từ từ nói.”
“Lương Quân Cường!”
“Anh đây, anh đây.”
Hai người cười đùa một lúc, những người khác trong nhà họ Lương cũng đuổi kịp.
“Thục Mẫn à, con đừng chấp nhặt với Quân Cường, nó tính tình nóng nảy vậy đấy.”
Mã Tú Chi trước tiên an ủi Hoàng Thục Mẫn hai câu, thấy cô gật đầu đồng ý mới quay sang nói với Lương Quân Cường: “Bảo vệ em gái là chuyện tốt, nhưng cũng phải tiết chế một chút, đừng thật sự xảy ra xung đột với người ta, đều là người trong thôn cả, ngẩng đầu không thấy thì cúi đầu cũng gặp, ảnh hưởng không tốt.”
“Mẹ, con biết rồi, có Thục Mẫn trông chừng con đây.” Lương Quân Cường gật đầu.
“Lấy vợ rồi đúng là khác thật, em dâu là người biết điều, đúng là thằng hai có phúc.” Vương Hiểu Mai thấy hai người họ đều đỏ mặt, không nhịn được che miệng cười.
“Đại tẩu.” Bị trêu chọc, Hoàng Thục Mẫn chỉ cảm thấy mặt nóng bừng, may mà sau đó không ai nói gì nữa, cả đám người hùng hổ đi về phía nhà họ Lương.
Mãi cho đến khi sắp đến cửa nhà, Mã Tú Chi mới dặn dò thêm một câu.
“Dạo này Thanh Thanh ngoan hơn nhiều rồi, cũng không chạy đến điểm thanh niên trí thức nữa, mẹ thấy con bé đã nghĩ thông suốt rồi, sau này chúng ta ít nhắc đến Tô tri thức trước mặt con bé, chuyện hôm nay cũng đừng nhắc đến với con bé.”
“Mẹ yên tâm đi, chúng con đảm bảo không nhắc đến đâu!”
Mọi người đồng thanh đáp.
Ai ngờ vừa bước vào cửa đã nghe thấy Khâu Tiểu Yến đang ở trong nhà chính nói với Lương Thanh Thanh về chuyện ruộng đậu tương trưa nay, mọi người quay đầu lại liền nhìn thấy sắc mặt Mã Tú Chi tối sầm.
“Mẹ, hay là để con đi ngăn lại?” Vương Hiểu Mai vừa nói vừa định đi về phía nhà chính.
Phân công rõ ràng, mỗi người một việc, mọi người đều lặng lẽ đi làm việc mà Mã Tú Chi đã sắp xếp, còn bản thân bà thì rón rén núp ở cửa nhà chính nghe lén.
Bên này Lương Thanh Thanh vẫn chưa biết chuyện gì đang xảy ra, cô ấy đang ngồi trên ghế chống cằm nghe Khâu Tiểu Yến kể chuyện say sưa.
Vừa chạy thoát khỏi bầy chó dữ, cô nàng về đến nhà chưa kịp ngả lưng thì đã thấy bóng dáng của Khâu Tiểu Yến. Cô bạn tay chân múa may, hào hứng kể lại toàn bộ câu chuyện y như trong sách, nào là nam chính ra tay nghĩa hiệp cứu mỹ nhân, trừng trị kẻ xấu, rồi thì nữ phụ bị vả mặt, phải nhận lấy kết cục thích đáng.
Lương Thanh Thanh nghe mà ngáp ngắn ngáp dài.
"Thanh Thanh à, may mà cậu bỏ được cái tên Tô tri thức kia, tôi thấy anh ta với Từ Xảo chắc chắn là gian díu với nhau từ trước rồi, không thì sao anh ta lại bênh vực cô ta như vậy chứ, hứ!" Dứt lời, Khâu Tiểu Yến cẩn thận quan sát biểu cảm của Lương Thanh Thanh, thấy cô không có gì khác lạ mới yên tâm nói tiếp.
"Nhưng mà lần này Từ Xảo đúng là trong cái rủi có cái may, đại đội trưởng cho cô ta nghỉ hẳn ba ngày, công điểm vẫn tính như thường."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



