Lò than cháy rất vượng.
Bên ngoài thỉnh thoảng truyền đến tiếng la hét ầm ĩ của đám đàn ông, cùng với tiếng động trầm đục của vật gì đó ném xuống nền đất đóng băng.
Cô cũng không dám ra ngoài.
Cứ ngồi ngây ra đó, vểnh tai lên nghe ngóng, nhìn chằm chằm vào cánh cửa gỗ đã được cài then.
“Cộc cộc cộc.”
Tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên, bàn tay đang nắm chặt bát của Ôn Kiều bỗng chốc siết lại.
“Này, có ai ở trong không?”
Là giọng phụ nữ, trung khí mười phần, cách lớp cửa gỗ cũng có thể cảm nhận được người này tính tình không nhỏ.
Ôn Kiều không lên tiếng, theo bản năng rụt người vào sâu bên trong giường đất.
“Có người mà! Tôi thấy trong cửa sổ có ánh lửa rồi! Có phải là em họ của Lão Triệu không? Tôi là bác gái hàng xóm đây, vừa hay sang mượn nhà cô chút muối!”
Ôn Kiều do dự hai giây.
Triệu Triết đã dặn, không có việc gì thì đừng chui vào đám đông. Nhưng người ta đã chặn đến tận cửa rồi...
“Dạ, đợi một chút ạ.” Cô mím môi, đáp một tiếng.
Rút then cài cửa, mở hé nửa cánh cửa.
Ngoài cửa là một bác gái mặc áo bông dày, trạc năm mươi tuổi, khuôn mặt tròn, hai hàng lông mày rậm, ánh mắt tinh anh sắc sảo. Trên tay quả thực đang cầm một chiếc chậu tráng men sứt mẻ.
Nhưng đôi mắt kia căn bản không nhìn vào chậu.
Mà là từ trên xuống dưới, đánh giá Ôn Kiều một lượt từ đầu đến chân.
“Ái chà—” Bác gái kéo dài giọng, mắt sáng rực lên. “Đây là em họ của Lão Triệu sao?”
Ôn Kiều bám chặt khung cửa, gật đầu.
“Dạ, vâng... chào bác.”
“Chậc, cái nhan sắc này!” Bác gái không khách khí thò đầu vào trong cửa, tròng mắt đảo quanh, “Người ở đâu vậy? Nghe giọng không giống người vùng chúng ta?”
“Ở phía Nam ạ.” Ôn Kiều trả lời qua loa, “Bác mượn muối thì cháu phải tìm xem... đợi anh Triệu về...”
“Không vội không vội!” Bác gái xua tay, một chân đã lén lút bước qua bậu cửa, “Sao Tiểu Triệu lại để cô một mình ở đây thế này? Chẳng chuẩn bị gì cả, cái thằng bé đúng là vô tâm thật! Cô bao nhiêu tuổi rồi? Trông còn nhỏ hơn cả con gái nhà tôi...”
Ôn Kiều lùi lại nửa bước, kéo cánh cửa về phía mình một chút, cắn răng nói: “Bác gái, cháu chỉ là... đi đường bị ốm, đến nghỉ vài ngày—”
“Nghỉ vài ngày?” Bác gái bật cười, trong nếp nhăn khi cười giấu không biết bao nhiêu tầng ý nghĩa, “Thế thì phải nghỉ thêm nhiều ngày nữa. Tôi nói Tiểu Triệu cái thằng bé này, quanh năm suốt tháng mặt lạnh tanh, ai cũng không lại gần được, không ngờ trong nhà... lại giấu một “cục cưng” thế này cơ đấy.”
Ôn Kiều bị bà ta nhìn đến mức cả người không được tự nhiên, vội vàng xua tay, giọng nói mang theo một tia sốt ruột bối rối: “Bác gái, bác... bác đừng hiểu lầm.”
“Dì Lưu.”
Lúc này, Triệu Triết đã đứng ở cửa, trên vai vẫn còn vương vụn tuyết, trên tay xách một hộp cơm nhôm, ánh mắt rơi trên người bác gái, sắc mặt không thể nói là tốt.
“Dì đến đây làm gì?”
Bác gái bị ánh mắt kia quét qua, nụ cười hơi khựng lại, lập tức giơ chiếc chậu tráng men lên: “Mượn muối! Tiểu Triệu, em họ cậu sinh năm nào vậy? Trông nhỏ hơn cậu nhiều đấy...”
“Chỗ cháu cũng hết muối rồi.” Triệu Triết nhét hộp cơm vào tay Ôn Kiều, “Dì Lưu, trời tối đường trơn dì đi cẩn thận, về trước đi.”
Nói xong, anh hơi nghiêng người, che chắn toàn bộ Ôn Kiều ở phía sau.
Bác gái bị ánh mắt kia chặn lại không thể nhìn thêm được nữa, cười ha hả hai tiếng, vỗ vỗ vào chiếc chậu tráng men, “Được được được, tôi đi trước đây! Tiểu Triệu, em họ cậu đến rồi cậu phải chăm sóc cho tốt đấy! Dì còn đợi uống rượu mừng đây—”
Bà ta trượt chân một cái suýt nữa thì ngã, mới liên miệng kêu “ái chà”, miệng lẩm bẩm gì đó, giẫm lên tuyết bước thấp bước cao, đi xa dần.
Triệu Triết nhìn theo bóng dáng bà ta biến mất trong gió tuyết, sau đó đóng chặt cửa lại, cài then.
Trong phòng lại chìm vào yên tĩnh.
Ôn Kiều đứng tại chỗ, bưng hộp cơm, không dám lên tiếng trước.
“Sau này.” Triệu Triết quay lưng về phía cô, giọng đè cực thấp, giống như rặn ra từ kẽ răng, “Có người gõ cửa, bất kể là ai, cô cũng không được mở.”
Ôn Kiều mấp máy môi. “Nhưng bác ấy nói mượn muối... em tưởng...”
“Cô tưởng cái gì?” Triệu Triết quay người lại, nhìn chằm chằm vào cô.
Ôn Kiều bị nhìn như vậy, cổ họng nghẹn lại, hốc mắt hơi nóng lên.
“... Em tưởng không mở cửa thì không lịch sự.”
Triệu Triết thở hắt ra.
“Lịch sự hay không, ở cái nơi này không dùng được.” Anh đi tới cạnh bàn, chống hai tay lên mặt bàn, “Cô có biết bà ta vào đây làm gì không? Không phải mượn muối. Mà là đến dò xét lai lịch của cô đấy.”
Ôn Kiều rũ mắt xuống, hàng mi khẽ run rẩy, sau đó từ từ gật đầu, giọng mềm như cọng lau, gió thổi qua là cong xuống: “Em biết rồi.”
Triệu Triết nhìn bộ dạng này của cô, những lời phía sau nghẹn lại ở cổ họng, không nói ra nữa.
Anh đứng thẳng người, kéo ghế ra, ngồi xuống.
“Qua đây ăn cơm.”
Ôn Kiều ngoan ngoãn đi tới, cẩn thận đặt hộp cơm lên bàn mở ra.
Bên trong là hai bát cháo ngô, được ủ ấm bằng một mảnh vải, vẫn còn dùng tạm được. Bên cạnh là một chiếc đĩa nhỏ, đựng khoai tây xào thái chỉ, lác đác có thể đếm được vài lát thịt mỡ thái cực mỏng.
Triệu Triết đẩy chiếc đĩa đó đến trước mặt Ôn Kiều.
Chỉ một hành động này, nhè nhẹ, không nói gì cả.
Mũi Ôn Kiều chợt cay xè, vội vàng cúi đầu, dùng đũa gảy gảy cháo trong bát, cố gắng che giấu.
“Anh Triệu, anh ăn—”
“Tôi ăn ở nhà ăn rồi.” Triệu Triết móc bao Đại Tiền Môn ra, rút một điếu, ngậm lên miệng, quẹt diêm.
Ôn Kiều nhìn đĩa khoai tây xào, nhìn một lúc lâu, mới gắp một đũa, cho vào miệng nhai chậm rãi.
Thịt mỡ đã xào quá lửa, hơi dai, nhưng mỡ tươm vào sợi khoai tây, mang theo một chút mùi thơm của thịt cá.
Ở hiện đại cô có món ngon nào mà chưa từng ăn, nhưng lúc này nuốt xuống, hốc mắt lại không hiểu sao mà nóng lên.
Trong phòng chỉ có tiếng lò than nổ lách tách, và tiếng nhai nhỏ vụn của cô.
Triệu Triết tựa lưng vào ghế, duỗi chân ra, từng ngụm từng ngụm hút thuốc, đôi mắt cách làn khói xám xanh, lẳng lặng nhìn cô ăn cơm.
Cũng không nói chuyện.
Chỉ nhìn.
Ôn Kiều bị nhìn đến mức có chút gò bó, thả chậm nhịp độ nhai, chiếc đũa trong tay lặng lẽ siết chặt hơn một chút.
“Anh Triệu.” Cô lên tiếng, giọng rất nhẹ.
“Ừ.”
“Hôm nay... bác gái kia, bác ấy sẽ không ra ngoài nói lung tung gì chứ?”
Triệu Triết gẩy gẩy tàn thuốc, “Nói cái gì?”
“Chính là... nói chuyện thân phận của em.” Ôn Kiều khựng lại, nuốt câu tiếp theo vào rồi lại nhả ra, “Nhỡ bác ấy cảm thấy lai lịch của em không rõ ràng...”
“Dì Lưu người này, lắm mồm, nhưng đầu óc linh hoạt.” Triệu Triết nói, “Bà ta biết nặng nhẹ.”
“Sao anh biết bác ấy biết nặng nhẹ?”
Triệu Triết liếc xéo cô. “Bởi vì ông chồng nhà bà ta, tháng trước vừa mới mượn tôi hai tút thuốc lá làm ân tình.”
Ôn Kiều sững sờ một giây, lập tức cúi đầu, giấu nụ cười vào trong bát cháo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

