Hắn hạ lệnh tiêm thuốc cho cô, đến khi tỉnh lại, cô đã nằm trong bệnh viện này.
Tô Thanh Nhiễm cảm nhận được cơ thể mình ngày càng suy kiệt, có lẽ ngày cô lìa đời không còn xa nữa...
“Điều hối hận nhất đời này của tôi chính là đã nuôi nấng cậu khôn lớn. Cái loại con hoang đáng tởm như cậu có tư cách gì mà chỉ trích tôi? Cút ra ngoài ngay! Cút!”
Kể từ khi biết thân thế của Lục Khâm, tình cảm cô dành cho hắn đã tan thành mây khói, trong đôi mắt đen thẳm chỉ còn lại sự chán ghét tột cùng.
“Mụ... mụ đàn bà thối tha này!” Lục Khâm thẹn quá hóa giận, “Đáng đời, cả nhà cô đều chết sạch rồi, chết không còn một ai!”
Đồng tử Tô Thanh Nhiễm đột ngột co rút, cả nhà chết sạch…
Không, không thể nào!
Rõ ràng mấy tháng trước họ vẫn còn sống tốt kia mà!
“Tiểu Khâm, con ra ngoài xem ba con sao giờ vẫn chưa về.” Kiều Mạn Tuyết đuổi Lục Khâm ra ngoài, rồi tiện tay khóa trái cửa phòng lại.
“Nhưng cũng may, anh cả cô mạng lớn nhặt lại được một hơi tàn, hiện giờ vẫn còn nằm trong phòng cấp cứu đấy!”
Đáy mắt ả lóe lên vẻ đắc thắng: “Nhưng cả nhà chết sạch rồi, dù anh tôi có sống sót thì chắc cũng đau khổ lắm nhỉ!”
Ngoại trừ anh cả, tất cả đều đã chết…
Tô Thanh Nhiễm như rơi vào hầm băng, cả người bủn rủn ngã quỵ xuống giường.
“Là cô… là cô làm đúng không! Tại sao cô lại độc ác như vậy? Tại sao lại đối xử với tôi như thế?!” Cô gào thét đến khản cả giọng.
Sắc mặt Kiều Mạn Tuyết đột ngột thay đổi, ả cúi người ghé sát tai cô, gằn từng chữ: “Ai bảo cô phát hiện ra bí mật của tôi chứ? Để không ảnh hưởng đến vinh hoa phú quý nửa đời sau của mình, tôi chỉ đành làm vậy thôi!”
“Hơn nữa, nếu không phải năm đó thành phần gia đình tôi không tốt, hạng người như cô ngay cả tư cách gả cho Cảnh Hiên cũng không có! Nói đi cũng phải nói lại, cô còn nên cảm ơn tôi mới đúng.”
Nói xong, ả khẽ cười, vuốt ve chiếc vòng ngọc trên cổ tay: “Nhưng nể tình cô nuôi dạy con trai tôi tốt như vậy, lại còn tặng tôi món bảo vật quý giá này, coi như chúng ta hòa nhau.”
Lồng ngực Tô Thanh Nhiễm phập phồng dữ dội, trong miệng nồng nặc mùi máu tanh: “Tiện nhân! Tôi nguyền rủa cô không được chết tử tế!” Cô nghiến răng rủa xả.
Kiều Mạn Tuyết nhếch môi đầy giễu cợt, túm chặt lấy tóc Tô Thanh Nhiễm.
Trong mắt ả đầy khoái cảm trả thù: “Cái đồ ngu ngốc nhà cô, e là đến giờ vẫn không biết chiếc vòng ngọc này chính là một không gian linh tuyền đâu nhỉ! Á…”
Một con dao gọt hoa quả cắm phập vào tim Kiều Mạn Tuyết. Tô Thanh Nhiễm run rẩy rút dao ra, rồi lại đâm xuống một nhát nữa, máu tươi lập tức nhuộm đỏ cả ga giường.
“Đi chết đi!” Cô run rẩy buông tay, cuối cùng cũng kiệt sức nhắm mắt lại.
Ba mươi tám năm qua như một thước phim nhanh chóng lướt qua tâm trí. Cô tự giễu nhếch môi, thế là sắp chết rồi sao?
Nhưng cô không cam tâm, cô vẫn chưa tự tay giết chết Lục Cảnh Hiên, chưa báo thù cho gia đình…
...
“Mẹ kiếp, cái thằng Lục Cảnh Hiên khốn nạn, em gái đang ngất xỉu bên cạnh mà hắn còn dám đi an ủi con đàn bà khác!”
“Đừng có cản em, bây giờ em phải đi tính sổ với cái thằng súc sinh đó!”
“Ai cản chú đâu, đợi nhà họ Lục qua đây xin lỗi, rồi phải dạy cho hắn một bài học nhớ đời!”
“Được rồi, tất cả im miệng hết cho tôi, đứa nào còn lải nhải một câu nữa là tôi vả vỡ mồm!”
“Oa…”
Nghe thấy giọng nói quen thuộc của người thân, Tô Thanh Nhiễm còn tưởng họ đến đón mình đi đầu thai.
Nhưng càng nghe càng thấy có gì đó sai sai, cô liền mở choàng mắt ra…
Trên bức tường xám xịt treo bức chân dung Mao Chủ tịch và cuốn lịch cũ ố vàng, chiếc túi đeo chéo màu xanh quân đội, bình thủy sắt cũ kỹ...
Đây chẳng phải là căn phòng của cô trước khi xuất giá sao?
Đột nhiên, một cơn đau nhói truyền đến não bộ, trên gương mặt tinh xảo của Tô Thanh Nhiễm hiện lên vẻ cuồng hỉ. Cô thế mà đã quay trở lại năm mười bảy tuổi!
Dưới ánh nhìn kinh ngạc của người thân, cô lao nhanh đến trước cuốn lịch, nhìn thấy dòng chữ lớn: Ngày 24 tháng 7 năm 1969. Sự vui mừng trong mắt cô càng nồng đậm hơn!
May quá, thật may quá, cô đã trọng sinh về thời điểm trước khi kết hôn!
Ngay sau đó, cô cầm lấy chiếc gương trên tường, không nhịn được mà ngắm nhìn diện mạo của mình.
Thiếu nữ có khuôn mặt nhỏ nhắn chỉ bằng bàn tay, trên mặt đang quấn một lớp băng gạc, đôi mắt đào hoa long lanh hơi xếch lên, làn da trắng hồng khỏe mạnh, sống mũi cao thẳng, đôi má vì kích động mà ửng hồng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)