Trên xe, Tô Tiếu Tiếu và Hàn Thành ngồi ở ghế sau cùng hai đứa nhỏ, Triệu Tiên Phong cầm lái. Hàn Thành cẩn thận kiểm tra các vết thương trên người tụi nhỏ.
Tô Tiếu Tiếu lấy chiếc khăn tay Hàn Thành đưa, thấm chút nước rồi nhẹ nhàng lau mặt cho bé út. Những vệt nước mũi đã khô cứng lại trên mặt, cô không dám mạnh tay, chỉ dám thấm nhẹ từng chút một. Đến khi lau sạch, để lộ khuôn mặt nhỏ nhắn gầy gò, hai má bé đã đỏ ửng lên. Đậu Đậu rõ ràng thấy đau nhưng không hề khóc, thậm chí không dám phát ra tiếng động nào.
Nhìn đứa trẻ khúm núm vì bị bạo hành lâu ngày, trong khi bà ta dùng tiền của Hàn Thành để nuôi cháu nội mình béo mầm, cơn giận trong lòng Tô Tiếu Tiếu lại bùng lên.
"Chuyện này không thể kết thúc dễ dàng như vậy được. Loại người này phải bị pháp luật trừng trị!" Cô ôm chặt bé Đậu Đậu vào lòng, dù không am hiểu sâu về luật nhưng cô quyết tâm phải tìm cách bảo vệ bọn trẻ.
Sau màn đụng độ vừa rồi, ấn tượng của Hàn Thành về Tô Tiếu Tiếu hoàn toàn thay đổi. Cô trông có vẻ mềm mỏng, nói năng ngọt ngào nhưng thực chất lại rất cứng rắn và sắc sảo. Đặc biệt là trình độ "mắng người không dùng từ tục" của cô rất thâm thúy, có khi cô bán đứng người ta mà người ta vẫn còn tươi cười đếm tiền giúp cô cũng nên.
Hàn Thành càng nhìn càng ưng ý. Trước đó anh còn lo lắng nếu mình đi công tác, để cô ở nhà một mình chăm hai đứa nhỏ sẽ bị người ta bắt nạt, giờ thì anh hoàn toàn yên tâm rồi.
Xem ra Hàn Thành không cần phải lo lắng nữa, cô ấy thừa sức tự bảo vệ mình. Anh thầm nghĩ, quyết định cưới cô về nhà nhanh chóng chính là việc làm đúng đắn nhất của mình trong suốt mấy năm nay.
“Đừng lo, anh sẽ có cách đưa bà ta vào tù, bắt bà ta phải nôn sạch số tiền đã chiếm đoạt từ anh bấy lâu nay ra bằng hết!” Hàn Thành khẳng định chắc nịch.
Triệu Tiên Phong liếc nhìn gương chiếu hậu, tiếp lời: “Hay là để em nhờ ông cụ nhà tôi gọi điện cho phía Công an bên này một tiếng? Như vậy chắc chắn họ sẽ xử lý nghiêm hơn.”
Hàn Thành lắc đầu: “Dao mổ trâu không cần dùng để giết gà. Chút chuyện nhỏ này chưa cần phiền đến bác trai, anh tự có cách.”
Nghe Hàn Thành nói vậy, Triệu Tiên Phong biết anh đã nắm chắc mười mươi trong tay. Anh ta nhìn hai đứa nhỏ đáng thương ở ghế sau, nghiến răng mắng một câu: “Cái bà già độc ác đó, không hiểu sao bà ta lại có thể ra tay tàn nhẫn với trẻ con như vậy.”
Tô Tiếu Tiếu lau mặt cho Tiểu Đậu xong, định quay sang lau cho Đoàn Đoàn.
Sau những gì vừa xảy ra, Đoàn Đoàn đã nhận ra Tô Tiếu Tiếu đứng về phía mình, không còn ý định bán em trai đi nữa. Ánh mắt cậu bé đã bớt phần cảnh giác, nhưng vẫn hơi né tránh khi cô chạm vào.
Hàn Thành thấy vậy liền nhíu mày, định lên tiếng nhắc nhở con trai.
Tô Tiếu Tiếu khẽ lắc đầu ra hiệu cho anh đừng can thiệp, rồi tiếp tục trò chuyện với Đoàn Đoàn: “Đoàn Đoàn này, con có thể nói cho dì biết tại sao lúc nãy con lại nghĩ dì sẽ bán em trai không? Có phải Chu Thúy Hoa đã nói gì với con không?”
Lúc này, Đoàn Đoàn mới ngước lên nhìn cô một chút rồi lại cúi gằm mặt xuống, lý nhí đáp: “Bà ta nói con ăn quá nhiều, phải bán em đi thì mới có tiền cho con ăn no. Con không chịu, nên bà ta bắt con nhịn đói suốt.”
Cậu bé đưa tay quệt nước mắt, giọng nghẹn lại: “Cả ngày hôm nay, con và em mới chỉ được ăn chung một củ khoai lang thôi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



