Tàu bắt đầu khởi hành từ chậm cho đến nhanh thì làm sao cô có thể đuổi kịp một đoàn tàu có tốc độ giống như Phong Hỏa Luân* bằng đôi chân của mình được.
*Phong Hỏa Luân là một cặp bánh xe lửa giúp Na Tra tự do di chuyển, có thể di chuyển rất nhanh.
Nhìn tàu lửa ầm ầm tiến về phía trước rồi hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt.
Cuối cùng Thẩm Mỹ Vân cũng thả chậm tốc độ, đột ngột dừng lại khiến hai bắp chân cô run rẩy nhức mỏi.
Chỗ này của bọn họ không tính là nhà ga lớn, một ngày cũng chỉ có mấy chuyến tàu khởi hành mà thôi.
Đây là thời gian ngắn nhất không giới hạn địa điểm, tàu đi thẳng đến trạm tiếp theo.
“Được rồi, vậy tôi sẽ mua vé đi chuyến tiếp theo.”
Cả người của Thẩm Mỹ Vân đều run rẩy đến mức sắp ngã.
Nhân viên tàu có chút lo lắng: “Này cô, cô vẫn ổn chứ?”
Thẩm Mỹ Vân gật đầu, tìm được con gái rồi, cô cảm thấy bản thân đều đang tràn đầy sức sống.
Bây giờ cô rất ổn, ổn đến mức không thể ổn hơn!
Chỉ cần có thể nhìn thấy con gái thì bệnh gì cũng có thể khỏi!
Thẩm Mỹ Vân trước tiên đến phòng bán vé mua vé lần nữa, sau đó mới quay người đi ra ga tàu hỏa, gặp Triệu Phùng Quốc ở cổng.
Lúc này Triệu Phùng Quốc đang đổ mồ hôi đầm đìa, dù sao thì anh cũng đã lạc mất con của người ta rồi.
Mà khi Thẩm Mỹ Vân nhìn thấy đối phương, chuyện đầu tiên cô nói chính là: “Anh Triệu, tôi tìm thấy con gái tôi rồi.”
Triệu Phùng Quốc nghe được lời này thì vô thức thở phào nhẹ nhõm, anh ta giơ tay áo lên lau mồ hôi: “May là tìm được rồi.”
Lúc này anh ta mới nhận ra, dưới cái thời tiết âm năm, sáu độ này, sau lưng mình đã ướt đẫm!
Gió lạnh vừa thổi qua, toàn thân đều run cầm cập rồi rùng mình.
Nhưng mà may thay đứa nhỏ đã tìm thấy rồi.
Nếu như thật sự để mất đứa nhỏ thì anh ta chẳng còn mặt mũi đâu gặp lại cô giáo nữa.
“Tôi xin lỗi.”
Triệu Phùng Quốc vô cùng áy náy.
Thẩm Mỹ Vân lắc đầu, gió Bắc gào thét làm rối tóc cô, cũng thổi tung chiếc khăn quàng cổ màu đỏ, để lộ gương mặt xinh đẹp, trắng trẻo như ngọc của cô.
“Có một chuyện tôi muốn nhờ anh.”
Đột nhiên đối diện với một gương mặt xinh đẹp như vậy.
Triệu Phùng Quốc có hơi hoảng hốt, con gái của cô giáo lại xinh đẹp như vậy sao?
Dường như anh ta cũng không nhớ được.
“Cô nói đi.”
Triệu Phùng Quốc gần như đồng ý theo phản xạ có điều kiện.
“Lúc anh trở về, đừng nói với người nhà họ Lâm về bất kỳ thông tin nào của con gái tôi nhé.”
“À.”
Triệu Phùng Quốc không hiểu, chẳng phải nói là đi tìm ba mẹ ruột của đứa bé hay sao?
Nếu như đã tìm được ba mẹ ruột của đối phương rồi, vậy tại sao lại không trả con cho họ?
Thẩm Mỹ Vân là một cô gái độc thân lại mang theo đứa con, mà gia đình cô giáo lúc này cũng sắp xảy ra chuyện, sau này cô sẽ sống sao đây?
“Có được không?”
Thẩm Mỹ Vân ngẩng đầu nhìn đối phương, đôi mắt long lanh ẩn chứa sự cầu xin chân thành.
Cô thực sự không hy vọng người nhà kia biết được bất kỳ tin tức gì về con gái mình.
Con gái của Thẩm Mỹ Vân cô, nên được sống vô lo vô nghĩ cả đời, lớn lên vui vẻ hạnh phúc.
Chứ không phải quay trở về cái nhà kia rồi bị ghẻ lạnh.
“Được.”
Sau khi đồng ý, Triệu Phùng Quốc suýt chút nữa cắn đứt lưỡi của mình, anh ta đang đồng ý lung tung cái gì thế này.
Trước khi đối phương đổi ý.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

