Đúng lúc đang vào mùa gặt, trẻ con tham gia lao động cũng sẽ được tính công điểm.
Tô Mạn nhìn bóng lưng nhỏ bé của con bé qua ô cửa kính vỡ, nghĩ thầm, con nhà nghèo biết lo toan sớm, mới 5 tuổi mà đã hiểu chuyện như vậy, phải nhanh chóng nghĩ cách kiếm tiền trả nợ, lại còn phải phụ thêm chi tiêu trong nhà.
Vừa nghĩ như vậy, đột nhiên trên không trung xuất hiện một màn hình hiển thị cách Tô Mạn khoảng hai thước, vậy mà lại là giao diện Taobao. Tô Mạn thầm kinh ngạc, không lẽ Taobao cũng xuyên theo cô đến đây.
"Thịt, tôi muốn ăn thịt heo." Cô phát hiện mình có thể điều khiển giao diện này bằng suy nghĩ, màn hình chuyển sang giao diện thịt heo, Tô Mạn lướt xem, vậy mà rẻ nhất cũng phải hơn 30 đồng, hơn nữa mua một lần phải ba bốn cân.
Xem ra, thế giới mà Taobao này kết nối đúng vào lúc giá thịt heo tăng vọt, giá 10 đồng một cân thì tốt biết mấy.
Bất kể giá cả, trước tiên xem có thể mua được hay không, Tô Mạn cho thịt heo vào giỏ hàng, đến lúc thanh toán mới phát hiện số dư tài khoản lại là con số không. Không có tiền thì mua cái gì chứ?
Đúng lúc Tô Mạn đang thất vọng, cô chuyển ánh mắt sang khoai lang đỏ, củ cải ở góc tường, đây đều là lương thực, rau củ hữu cơ không dùng phân bón và thuốc trừ sâu, vậy cô có thể mở cửa hàng bán chúng, bán được tiền rồi mua thịt heo không nhỉ?
Trước đây cô đã từng mở cửa hàng Taobao, cô rất quen thuộc với quy trình, hơn nữa rõ ràng quy trình của giao diện Taobao này còn dễ dàng hơn, Tô Mạn nhanh chóng mở cửa hàng, đặt tên là "Lương thực rau củ nhà nông".
Điều khiển camera trên giao diện, Tô Mạn chụp ảnh khoai lang đỏ, tải lên, đặt số lượng là một trăm cân, nhưng cô phát hiện con số một trăm cân này không thêm vào được, có lẽ là do hệ thống Taobao hạn chế, cuối cùng cô chỉ có thể điền số lượng tối đa là hai mươi cân.
Định giá ba đồng một cân, sau khi làm xong mọi thứ, Tô Mạn chờ khách hàng cả buổi chiều, cô muốn xem Taobao đi theo cô đến đây có bán được hàng hay không.
Ở đầu thôn Đại Liễu Thụ, lúc này Chu Thời Phương và Tề Tu Văn đứng cạnh nhau, Chu Thời Phương mắt đỏ hoe, giọng nói nghẹn ngào, hai vai run lên, thoạt nhìn vô cùng đáng thương: "Anh biết không, cô ấy không có khả năng đánh nhau với bọn côn đồ, căn bản không cần phải ra mặt, bọn côn đồ muốn tiền thì cứ đưa cho chúng là được, tại sao phải cứng đầu như vậy chứ, hơn nữa, chỉ cần cô ấy đợi thêm một phút nữa, đội trưởng sẽ dẫn người đến, thật sự, cô ấy thật sự không cần làm thế, cô ấy không nên chết."
Tề Tu Văn trông cũng vô cùng bi thương, khuôn mặt vốn tuấn tú nho nhã giờ tiều tụy thảm hại. Tô Mạn chết rồi anh ta mới biết cô chiếm vị trí quan trọng như thế nào trong lòng mình, cô đã chăm sóc anh ta vô cùng chu đáo trong thời gian anh ta bị gãy xương, anh ta bị cô lập trong điểm thanh niên trí thức, những tháng ngày cô đơn, buồn chán, khổ sở đều là cô ở bên cạnh anh ta.
Đúng lúc này, Tô Kiến Đảng dẫn theo một nhóm người đi ngang qua, gọi Chu Thời Phương: "Vừa đúng lúc đang tìm cô, công xã cử người đến điều tra chuyện tối qua, cô đi cùng luôn."
Chu Thời Phương nhìn Tề Tu Văn, lau nước mắt, dè dặt đi theo sau đội ngũ, đến nhà Tô Mạn, không ngờ phát hiện cô chưa chết, Chu Thời Phương ngạc nhiên đến mức không ngậm được miệng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


