"Không sao đâu, em cũng thấy đấy, đồ xuất hiện bên cạnh Tiểu Vũ rất ít, cũng không chiếm nhiều chỗ, con bé chỉ cần không rời khỏi em thì em đều phát hiện được, sẽ không có vấn đề gì lớn."
Thẩm Gia Dương tiếp tục bày tỏ quan điểm: "Chẳng phải vẫn còn thời gian sao? Chúng ta cứ từ từ tìm hiểu xem việc này có quy luật gì không, đừng quá căng thẳng, cứ bình thường mà đối xử tốt với con bé là được!"
Thẩm Uyển: "..."
Cô cũng nghĩ vậy, nhưng thật sự rất khó để bình tĩnh đối xử bình thường với con bé. Ngoại trừ con gái của mình, cô chưa từng thấy đứa trẻ sơ sinh nào lại mang theo đồ ăn bên mình cả! Thẩm Uyển vẫn còn đang rối bời thì Thẩm Gia Dương đã cười xòa như không có chuyện gì xảy ra.
"Thế này chẳng phải tốt quá sao? Nhìn xem, Tiểu Vũ tự mang theo lương thực của mình. Con bé có thể tự nuôi sống bản thân, đúng là cô bé vàng mà. Hơn nữa em cũng thấy rồi đấy, trứng, gạo, đậu nành đều rất tốt, còn tốt hơn những gì chúng ta từng thấy, điều đó chứng tỏ Tiểu Vũ là đứa trẻ may mắn!"
Lời này của Thẩm Gia Dương khiến Thẩm Uyển bật cười.
Nghĩ kỹ lại thì đúng là vui thật.
Thấy vợ không còn nhíu mày mà đã giãn ra đôi chút, Thẩm Gia Dương thở phào nhẹ nhõm: "Anh từng nghe mẹ kể có rất nhiều người tài giỏi như đại sư, thầy bói... Tuy bây giờ rất hiếm nhưng chắc chắn vẫn còn, Tiểu Vũ của chúng ta còn lợi hại hơn những người đó nhiều, có thể tự mang lương thực đến, đây là thiên phú của con bé, chúng ta phải vui mừng mới đúng!"
Thẩm Tiểu Vũ: "..."
Ha ha, trí tưởng tượng của ông bố này cũng phong phú thật! Cô cảm thấy bố nuôi đúng là sinh nhầm thời, nếu ông ấy sinh ra ở thế kỷ 21, với tư duy và đầu óc này, chắc chắn đã làm nên nghiệp lớn rồi!
Nghe chồng nói vậy, Thẩm Uyển thật sự thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.
"Thôi được rồi, đã dậy rồi thì dậy luôn đi. Tuy hôm nay không phải ra ngoài làm việc, nhưng cũng không còn sớm nữa. Bố mẹ chắc đã dậy rồi. Chúng ta còn ngủ nướng trong phòng thì kỳ lắm!"
Thẩm Uyển tự mặc quần áo xong rồi mặc cho Thẩm Tiểu Vũ.
"Bố mẹ dậy rồi, mẹ đang đun nước sôi, tiện quá!" Thẩm Uyển vừa nói vừa đặt bát lên bàn đầu giường, lấy quả trứng ra đập vào bát, đợi lòng trắng chảy hết vào rồi mở phích nước, một tay rót nước nóng, một tay dùng thìa khuấy đều.
Lòng đỏ trứng trông thật hấp dẫn, rất dễ kích thích vị giác.
Sau khi làm xong trứng, Thẩm Uyển nghĩ ngợi một chút rồi lấy từ trong tủ đầu giường ra một chiếc hộp nhỏ, bên trong có một ít đường trắng, thật ra chỉ còn chút xíu, màu đường cũng không được trắng tinh mà hơi ngả vàng, hiển nhiên là đường thô.
Cô lấy thìa múc một chút cho vào bát trứng, vừa khuấy vừa cười.
Như vậy sẽ ngon hơn!
Vậy là bữa sáng của Thẩm Tiểu Vũ là trứng gà thêm chút đường.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



