"Anh ngủ cẩn thận đấy," Thẩm Uyển hơi lo lắng dặn chồng, "Đừng lăn qua lăn lại đè lên con bé!"
Thẩm Gia Dương bèn nói: "Hay để con bé ngủ cạnh em đi, nhỡ anh lăn qua lăn lại không để ý thì sao?"
Chính anh cũng không kiểm soát được bản thân khi ngủ.
Nhưng đề nghị này lại bị vợ thẳng thừng bác bỏ: "Không được, để con bé ngủ cạnh em, lỡ mình tranh chăn thì con bé lại không được đắp, cứ để ở giữa đi." Như vậy dù hai người có tranh chăn thế nào thì con bé nằm giữa cũng không bị hở chăn, vì thế Thẩm Uyển quyết định để Thẩm Tiểu Vũ nằm giữa.
Thẩm Gia Dương hết cách, đành phải đồng ý: "Thôi được rồi, anh sẽ cẩn thận."
Nằm một lúc, Thẩm Uyển chợt nhớ đến quả trứng cất đi, cô rụt tay đang để bên ngoài chăn vào trong, đợi đến khi tay ấm lên mới đưa lên bụng Thẩm Tiểu Vũ, vừa xoa vừa hỏi: "Con đói chưa? Đói thì mẹ luộc trứng cho con ăn nhé?"
Thẩm Tiểu Vũ rất muốn trả lời, nhưng tiếc là cái miệng nhỏ không cho phép. Cô không nói được!
Tiểu Uyển rất thích trẻ con, nhưng hai người mãi chưa có con, may mà giờ có Tiểu Vũ xuất hiện, khỏa lấp phần nào nỗi tiếc nuối trong lòng cô.
Hôm nay anh lại thấy việc "chạy loạn" của mình thật may mắn, nếu không đã chẳng gặp được Tiểu Vũ, anh và Tiểu Uyển cũng chẳng có được đứa con gái đáng yêu này.
Nghĩ vậy, anh dang tay ôm lấy hai mẹ con vào lòng: “Ngủ thôi, không biết mai trời có mưa không, nếu tạnh thì phải dậy sớm đấy!"
Thẩm Uyển cũng rúc vào lòng Thẩm Gia Dương. Ban ngày làm việc mệt mỏi, vừa nằm xuống nhắm mắt một lát là hai người đã ngủ say. Trái ngược với hai người lớn, Thẩm Tiểu Vũ nằm giữa lại chẳng buồn ngủ chút nào, vì trước đó cô đã ngủ rất nhiều. Giờ cô đang nghĩ cách sử dụng cái trung tâm thương mại của mình, đây chẳng phải là cơ hội tốt sao?!
Bố mẹ đã ngủ, trong phòng tối om chẳng nhìn thấy gì. Lỡ có chuyện gì xảy ra thì cô cũng có thể thử nghiệm nhiều lần để nắm được cách sử dụng.
Sau khi thành thạo cách dùng và quy tắc của trung tâm thương mại, cô có thể sử dụng đồ đạc trong đó một cách hợp lý, vừa không gây ra rắc rối cho bản thân, vừa có thể chia sẻ với bố mẹ để cải thiện cuộc sống.
Thẩm Tiểu Vũ không hề ngốc, cô có tính toán của riêng mình.
Dù có chút mạo hiểm nhưng cô chấp nhận đánh cược một phen.
Dù sao vợ chồng Thẩm Gia Dương cũng đối xử với cô rất tốt, rất yêu thương cô.
Hơn nữa, tuy tiếp xúc chưa lâu, nhưng Thẩm Tiểu Vũ có thể nhận thấy họ là người tốt, từ việc nhặt cô về nuôi, đến phản ứng khi thấy quả trứng xuất hiện trên tay cô lúc trước, đều rất đúng mực. Đây là lý do quan trọng khiến Thẩm Tiểu Vũ quyết định mạo hiểm. Nghĩ vậy, cô nhắm mắt lại, cố gắng nhớ lại cách mình vào trung tâm thương mại lần trước.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
