Nhà hầm của Mã Triều Dương có rất nhiều đồ đạc lại rộng rãi thế nên mọi người đã tập hợp ở chỗ của anh ta cùng nhau gói sủi cảo và cùng nhau ăn uống ở đấy.
Mặc dù không có thịt, lúc cho dầu mè vào thoạt nhìn nhân trứng gà và cây tể thái này quá khô chẳng hề muốn ăn xíu nào, nhưng trong nháy mắt mùi thơm lại tỏa lên, lại trông béo ngậy làm cho người ta phải nuốt nước miếng.
Sau khi nấu chín, hình dáng núng nính trắng trẻo kia càng làm cho mọi người thèm đến chảy nước miếng.
Mã Triều Dương cắn một miếng bất chấp cả còn nóng, nói năng trong rõ: "
Trứng gà của tôi đổi để ăn hết rồi, khi nào thì chúng ta lại trao đổi nữa?"
Kim Ba nói: "Nếu cứ đổi như thế thì biết khi nào chúng ta mới có tiền? Hay là chúng ta tự nuôi gà để chúng đẻ trứng."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)