Mã Triều Dương không đợi máy kéo dừng lại hẳn đã nhảy xuống, chạy đến trước mặt Tần Hàn Thư, mở miệng la to: "Hàn Thư, sao cô lại mua một đống sắt vụn như vậy?"
"Cũng không phải!" Mã Triều Dương tinh mắt nhìn mấy chiếc xe đạp: "Mấy thứ này không phải đồ phế thải đúng không ?"
Mấy chiếc xe đạp này đã sử dụng được ba năm, nhưng bảo trì rất tốt nên vẫn còn khá mới.
Thấy những người khác cũng đều vây quanh lại nơi này, Tần Hàn Thư giải thích: "Tôi cũng khá may mắn, hôm nay vừa vặn đụng phải một người thiếu tiền nên bán xe đạp, tôi bèn mua ngay lập tức."
Nơi thu mua phế thải tuy rằng gọi là phế thải, nhưng trên thực tế thì cái gì cũng có, giống như là chợ bán đồ cũ.
Tuy rằng ít có ai sẽ đưa xe đạp ra nơi thu mua phế thải để bán, nhưng theo như Tần Hàn Thư nói thì trên lý thuyết cũng không sai.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)


