Bảo cô đi làm bác sĩ, cô cũng sẵn lòng.
Hôm nay Lâm Uyển Tâm mặc một chiếc áo sơ mi trắng, bên dưới là quần dài màu xanh nhạt, tóc tết thành bím, vẫn là dáng vẻ thanh thuần động lòng người.
Khí chất của cô ta rất tốt, dù xuất thân nông thôn nhưng cũng không nhìn ra chút dáng vẻ nào của người nhà quê.
"Vãn Xuyên, anh về rồi à? Vừa hay hôm nay mẹ em nấu cháo khoai mỡ, em múc một ít mang qua cho hai người nhé." Lâm Uyển Tâm cười tủm tỉm nói.
Giọng điệu cô ta mang theo sự dịu dàng, trông vô cùng mềm mại.
Từ Mạn Thanh nhìn ra, Lâm Uyển Tâm đang cố gắng lấy lòng.
Thậm chí cô ta còn lờ đi cô đang đi theo sau Cố Vãn Xuyên.
Cố Vãn Xuyên nói với Lâm Uyển Tâm: "Không cần đâu."
"Anh vào núi à?" Lâm Uyển Tâm quan sát Cố Vãn Xuyên, đợi đến khi cô ta nhìn thấy Cố Vãn Xuyên đang cầm một con rắn trong tay, lập tức hét lên rồi lùi lại hai bước: "Rắn kìa!"
Sắc mặt cô ta trong nháy mắt trở nên tái nhợt, nụ cười cũng không giữ được nữa.
"Tôi đi xử lý nó trước." Cố Vãn Xuyên nói với Lâm Uyển Tâm, rồi xoay người đi về nhà.
Từ Mạn Thanh quan sát Lâm Uyển Tâm, lúc này, Lâm Uyển Tâm bất lực ôm lấy cánh tay mình, sợ hãi tột độ.
Từ Mạn Thanh lắc đầu, xem ra, kỹ năng diễn xuất của cô đúng là cần phải trau chuốt lại.
Cô không nhìn đường, không để ý Cố Vãn Xuyên phía trước đã dừng lại để đặt chiếc gùi xuống.
Cô đâm thẳng vào lưng Cố Vãn Xuyên.
Từ Mạn Thanh lùi lại hai bước, lúc này, Cố Vãn Xuyên quay đầu nhìn cô: "Thật sự sợ rắn hay là giả vờ, rõ ràng là không giống nhau."
Giọng điệu người đàn ông lạnh lùng, không có bất kỳ cảm xúc nào.
Từ Mạn Thanh lại cảm thấy mình bị sỉ nhục.
Đáng ghét, cô thấy kỹ năng diễn xuất của mình cũng không tệ đến thế mà!
"Nhưng tính cách hai chúng ta không giống nhau, cách sợ hãi của cô ấy không giống em, đây không phải rất bình thường sao?" Từ Mạn Thanh cười, da mặt cô rất dày.
Cố Vãn Xuyên cười khẩy một tiếng, nhưng không tiếp tục làm khó cô: "Anh xử lý nhé? Làm thế nào?"
"Không cần đâu, để em làm. Anh cứ để đây đã, em... Em tuy sợ nhưng đã học một ít kiến thức y học để làm rượu thuốc, em nghĩ em có thể làm được!" Từ Mạn Thanh cười với Cố Vãn Xuyên: "Cái này tốt cho cả anh và mẹ, đến lúc ngâm xong hai người có thể dùng."
Sau đó Từ Mạn Thanh ghé sát vào má Cố Vãn Xuyên, hôn một cái.
Cố Vãn Xuyên không kịp đề phòng, bị Từ Mạn Thanh hôn một cái.
Bầu không khí mờ ám không kéo dài được bao lâu, rất nhanh, ngoài cửa truyền đến tiếng bát rơi xuống đất.
Từ Mạn Thanh quay đầu lại, nhìn thấy Lâm Uyển Tâm.
Bên chân Lâm Uyển Tâm còn có một cái bát vỡ.
Cháo khoai mỡ đổ lênh láng ra đất.
Cô không nhịn được nhướng mày, Cố Vãn Xuyên đã từ chối ý tốt của Lâm Uyển Tâm, vậy mà Lâm Uyển Tâm vẫn bưng cháo qua?
Tâm tư thật nhiều.
"Hai người..." Lâm Uyển Tâm rất kinh ngạc, cô ta vừa nhìn thấy gì, thấy Từ Mạn Thanh hôn Cố Vãn Xuyên một cái!
Rõ ràng vào thời điểm này ở kiếp trước, Từ Mạn Thanh đã ly hôn với Cố Vãn Xuyên, thế mà bây giờ họ lại ở bên nhau.
Hơn nữa Từ Mạn Thanh này gan cũng quá lớn rồi, giữa thanh thiên bạch nhật đã bắt đầu hôn Cố Vãn Xuyên!
Hoàn toàn không giống với ký ức kiếp trước của cô ta!
Thế nhưng từ lúc cô ta trọng sinh đến giờ, phần lớn mọi chuyện đều giống nhau, chỉ có Từ Mạn Thanh là ngoại lệ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – KIM CƯƠNG NGẬP TRÀN! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
👉 Chi tiết tại đây! LINK
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

