Thẩm Khê đành phải ở nhà, thu dọn đồ đạc trong túi du lịch xong, cô bắt đầu ghi chép, cô định chia đôi các vật dụng sinh hoạt chung bao gồm cả lương thực, dầu ăn, còn tiền tiêu cho cô thì tính riêng, coi như cô vay.
Cô không thể dùng tiền của Lục Lĩnh như thế, sau này khi cô kiếm được tiền, nhất định sẽ trả lại cho anh.
Những việc này nhanh chóng làm xong, Thẩm Khê nhớ ra điều gì đó, ý niệm vừa động, lập tức vào không gian của mình.
Không gian xuất hiện cùng với dị năng hệ tinh thần cũng theo cô đến đây.
Đây là một không gian có chiều dài, rộng, cao đều là 20 mét, bên trong chứa vô số tinh hạch, đều là anh trai cô cho.
Có màu trắng, hồng, vàng, xanh, đen, trong suốt, tinh hạch các cấp đều có. Cho dù cô lên đến cấp cao nhất là cấp 12 cũng không dùng hết, cô bổ sung năng lượng thế nào cũng không hết.
Trước tiên Thẩm Khê lấy một viên tinh hạch sơ cấp màu trắng đặt trong lòng bàn tay, ý niệm khẽ động, năng lượng của tinh hạch nhanh chóng được cô hấp thụ, trở nên mờ nhạt.
Thẩm Khê vô cùng vui mừng, dường như ở thế giới này dị năng của cô có thể nâng cấp, nếu có thể lên cấp hai thì tốt quá.
Sau khi liên tục hấp thụ năng lượng của vài viên tinh hạch, năng lượng đã đạt đến mức bão hòa. Thẩm Khê bắt đầu kiểm kê đồ đạc trong không gian.
Ban đầu đồ đạc cô cất trữ ở đây có đủ thứ, nhưng khi căn cứ bị tang thi vây hãm thì gần như đã dùng hết, chỉ còn lại một ít thuốc, gạo, mì, dầu ăn cũng không nhiều, còn có thùng chứa nước, dây leo núi, xẻng quân dụng, xẻng bào ngư, xiên cá, súng cá và các công cụ khác.
Những thứ này cô không định lấy ra, Lục Lĩnh là người có khả năng quan sát cực kỳ tốt, cảnh giác rất cao, cô sợ Lục Lĩnh phát hiện ra điểm bất thường.
Cô không ở lại trong không gian lâu, nhanh chóng đi ra.
...
Gia đình Đoàn trưởng Trương đang ăn cơm, vợ Đoàn trưởng Trương cùng họ với ông ấy, tên là Trương Tú Phân, đang dùng giọng điệu phàn nàn nói: "Anh còn chưa xem qua thông tin cá nhân của Thẩm Khê à? Lục Lĩnh đúng là không coi anh ra gì."
Trương Bình Xuyên cố gắng giữ thể diện cho mình, ông ấy nói: "Báo cáo xin kết hôn của Lục Lĩnh là do Sư trưởng Triệu trực tiếp phê duyệt, Lữ trưởng Trịnh còn chưa xem qua, tại sao anh lại phải xem."
Ông ấy có một sĩ quan cấp phó trẻ tuổi, gia thế tốt, năng lực cá nhân lại mạnh như vậy, ông ấy cũng cảm thấy bất đắc dĩ.
Trương Tú Phân tiếp tục phàn nàn: "Em vừa giới thiệu đối tượng cho Lục Lĩnh xong, Lục Lĩnh nói không muốn kết hôn, quay đầu đã cưới Thẩm Khê, là tát vào mặt em đúng không, còn tát vào mặt Lữ trưởng Trịnh nữa. Không thích cô gái nhà người ta tại sao không nói thẳng."
Ai ngờ Lục Lĩnh vừa từ chối Hà Mỹ Cách, chưa đến 10 ngày đã dẫn Thẩm Khê đến, cố tình chọc tức người ta chứ sao nữa!
Bà ta còn chưa nhận được cái kết tốt, vợ của Lữ trưởng Trịnh không cần biết đúng sai lập tức chỉ trích bà ta một trận, nói bà ta không tìm hiểu kỹ tình hình đã đồng ý mai mối. Đây đúng là vừa ăn cướp vừa la làng.
Trương Tú Phân tiếp tục thêm dầu vào lửa: "Em chỉ là người mai mối, đắc tội với em thì không sao, anh nói đắc tội với Lữ trưởng Trịnh là chuyện đùa à!"
Trương Bình Xuyên ho hai tiếng: "Em bớt nói vài câu đi, vợ của Sư trưởng Triệu cũng muốn gán ghép con gái mình với Lục Lĩnh đấy thôi, nhưng cũng bị Lục Lĩnh từ chối khéo kia kìa? Huống hồ là cháu gái của vợ Lữ trưởng Trịnh, thân phận còn kém xa người ta."
Trương Tú Phân phân tích: "Anh nói có kỳ lạ không, Sư trưởng Triệu không những không giận Lục Lĩnh, ngược lại còn đích thân phê duyệt báo cáo xin kết hôn cho cậu ta, trong đó có gì khuất tất không?"
Đoàn trưởng Trương không cho rằng vợ mình thông minh, nhưng ông ấy thừa nhận phân tích của đối phương nghe có lý. Nghe bà ta lải nhải lại rất phiền, nên ông ấy áp dụng chiến thuật im lặng không nói.
Trương Tú Phân cảm thấy vô vị, đợi đến lúc gần ăn xong mới lại nói: "Thẩm Khê đó trông thế nào, nghe nói vô cùng kiêu ngạo, không chịu qua lại với vợ quân nhân ở đây."
Đáng đời bị cô lập.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
