Ánh mắt Tô Bối dừng lại trên chân anh ta.
Người đó rất cảnh giác, ánh mắt Tô Bối vừa dừng lại một lúc, anh liền ngẩng đầu nhìn qua.
Bốn mắt nhìn nhau một lát, hai người ăn ý quay đầu đi.
Tô Bối: [Đây không phải là anh Chu sao? Tưởng giả làm ông lão là nhận không ra à, đến đôi giày cũng không thèm đổi!]
Chu Ý Hành: [Đây không phải là con gái lớn nhà họ Tô trong đại đội sao? Tưởng vẽ hai con sâu róm là nhận không ra à? Coi mọi người là đồ ngốc hết chắc?]
Hai người thầm khinh bỉ cách ăn mặc của đối phương, tự cho mình mới là người hóa trang giỏi nhất, lướt qua nhau, ăn ý coi như không nhận ra.
Nhưng con hẻm chỉ có bấy nhiêu, Tô Bối đi một vòng quay lại thì lại thấy Chu Ý Hành. Anh đang bắt chuyện với một người phụ nữ, hai người dùng ngón tay ra hiệu, chị ấy nhíu mày, rõ ràng là không vui lắm.
Tô Bối đến gần, loáng thoáng nghe thấy chị ấy nói: "Trạm lương thực người ta có 1 hào 5, anh bán tận 2 hào..."
Mắt Tô Bối sáng lên, có khách rồi?
Chị ấy lập tức kinh ngạc kêu lên: "Gạo này trắng thật!"
Chị gái đảo mắt, kéo Tô Bối nói: "Đi theo chị, chị tìm người bao hết số gạo này của em."
Tô Bối vui vẻ đồng ý, Chu Ý Hành ở bên kia thì không vui như vậy.
Thời buổi này ai cũng không đủ lương thực để ăn, người bán gạo lại càng ít, chợ đen phải chịu rủi ro, giá cả vốn đã đắt hơn bên ngoài, 2 hào được coi là giá thông thường. Nếu Tô Bối không chen ngang một chân, chị ấy quay lại sẽ mua hàng của anh.
Kết quả lại bị con bé này phá đám.
Anh đi tới, thấp giọng nói, giọng anh khàn khàn khó nghe, nếu không phải Tô Bối sớm nhận ra anh, nghe giọng thì y hệt một ông lão.
"Em gái, chúng ta là khách quen rồi, tôi nhắc nhở cô một câu, giao dịch với những người không có kinh nghiệm rủi ro lớn lắm, không an toàn bằng chỗ chúng tôi đâu."
Đây không phải là phá đám cô sao?
Tô Bối tức giận nói: "Anh có phải không muốn thấy người khác tốt hơn không?"
Cô quay sang nhìn chị gái kia, thấy chị ấy dường như có chút dao động, liền kéo tay áo chị ấy: "Chị ơi, đừng nghe anh ta, anh ta thấy chị không mua hàng của anh ta nên giở trò xấu đấy!"
Hậm hực lườm Chu Ý Hành một cái, Tô Bối nhận lấy cái gùi trên tay Tô Kiến Nghiệp: "Con đi với chị ấy một chuyến, cha cứ đợi con ở cửa hợp tác xã là được."
Tô Bối và người phụ nữ rời khỏi con hẻm, Chu Ý Hành nhìn bóng lưng cô bĩu môi, con bé ranh con còn dám lườm anh, cũng may là người quen, nếu không thì đừng hòng cướp khách từ tay anh.
Tô Bối theo chị gái kia đến một sân nhà, chị ấy dẫn cô vào nhà, bảo cô ngồi một lát rồi vội vã ra ngoài.
Chưa đầy hai phút sau, hai người phụ nữ khác đã đi theo sau chị ấy.
Chị gái cười giới thiệu Tô Bối với hai người họ: "Đây là em họ xa của tôi, mang cho tôi ít gạo, tôi nghĩ nhà các chị cũng đang thiếu lương thực nên định chia cho các chị một ít."
Nói rồi chị ấy gọi Tô Bối: "Em gái, mau cho hai chị này xem gạo nhà mình đi."
Tô Bối "vâng" một tiếng, lập tức mở miệng túi ra, hai người vừa nhìn thấy những hạt gạo trắng ngần trong túi cũng kinh ngạc trợn tròn mắt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – NGẬP TRÀN KIM CƯƠNG! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 Thông tin chi tiết tại bài đăng của Toidoc Support! LINK
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
📌 Link nạp kim cương tự động: https://toidoc.org/phuong-thuc-nap/tu-dong
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

