Đồng Đồng "oa" một tiếng nhào vào lòng Tô Bối: "Chị cả, bọn họ đánh anh."
Nghe vậy, sắc mặt Tô Bối lập tức trầm xuống: "Tiểu An, ai đánh em? Nói cho chị biết, chuyện gì đã xảy ra?"
Tô An lườm cô em gái mách lẻo một cái, quay đầu cười nịnh nọt: "He he, chị cả, em không sao. Chỉ là đánh nhau với hai anh em nhà trưởng thôn thôi, nhưng em cũng không bị thiệt. Chị xem, em còn bắt được cái này."
Tô Bối nhìn thứ trong tay cậu bé, thì ra là một sọt cá chạch.
"Em đi bắt cá chạch à?"
Cá chạch, lươn... Những thứ này người trong làng không mấy khi ăn. Một là không có thời gian đi bắt, hai là thứ này rất tốn dầu muối gia vị. Cả năm trong làng mới chia được mấy cân dầu, không thể phung phí như vậy được.
Thường ngày cũng chỉ có vài đứa trẻ con ra mương bắt, rồi đốt lửa nướng ngay ngoài đồng để ăn thêm.
Tô An năm nay mười tuổi, đúng tuổi trèo cây lội sông nghịch ngợm. Ngày thường cậu bé giúp đội cắt ít cỏ lợn đổi lấy hai điểm công, thời gian còn lại ngoài việc đi học thì cùng bọn trẻ trong làng chạy khắp núi đồi.
Hôm nay cậu bé đánh nhau với người ta là vì giành quyền sở hữu con mương này. Cậu bé chỉ có một mình, đối phương lại có tới hai người nên mới suýt bị thiệt.
Nhưng cuối cùng cậu bé vẫn giành được số cá chạch này, Tô An để lộ vẻ mặt vô cùng tự hào.
"Chị cả, tối nay chúng ta kho cá chạch ăn nhé."
Mẹ cậu bé mấy ngày nay không khỏe, nhà họ lại không mua được thịt, cậu bé liền nghĩ đến việc bắt ít cá chạch. Tuy không bằng thịt heo nhưng dù sao cũng là thịt!
Tô Bối đưa tay xoa đầu em trai: "Tiểu An nhà ta thật hiểu chuyện."
Cô có chút hối hận vì lúc nãy không mua ít thịt về, nhưng nhìn số cá chạch này, trong lòng cô mơ hồ nảy ra một ý định.
Lúc này Tô Kiến Nghiệp đã đi làm, Phan Tú Vân nghe tiếng động liền từ trong nhà đi ra, tay ôm cô con gái nhỏ, mắt nhìn về phía Tô Bối.
"Tiểu Bối, lúc nãy con đi đâu vậy? Ba con tìm con mãi không thấy."
Tô Bối bước tới đỡ mẹ, ghé vào tai bà thì thầm: "Mẹ, vào nhà đi, con có chuyện muốn nói với mẹ."
Trẻ con không giữ được bí mật, Tô Bối bảo Tô An và Tô Đồng ra ngoài tự tắm rửa rồi kéo Phan Tú Vân vào nhà.
"Chuyện gì mà thần bí vậy?"
Phan Tú Vân ngồi xuống mép giường, ánh mắt dò hỏi nhìn con gái.
Tô Bối nói nhỏ: "Mẹ, lúc nãy mẹ không phải hỏi con đi đâu sao? Con đã đến bốn mươi hai năm sau!"
"Cái gì?"
Phan Tú Vân nghi ngờ mình nghe nhầm, con gái bà đang nói nhảm gì vậy?
Bà đưa tay sờ trán Tô Bối, cũng không nóng!
Tô Bối kéo tay bà xuống: "Mẹ, con nói thật đấy, con đã mua được rất nhiều gạo ở bên đó, đang ở trong hầm chứa kìa!"
Phan Tú Vân vẻ mặt hồ nghi: "Con nói thật sao?"
Nhưng chuyện này cũng quá hoang đường rồi.
"Đi, chúng ta đi xem thử."
Tô Bối đỡ Phan Tú Vân đến hầm chứa ở sân sau: "Mẹ xuống được không?"
"Được."
Cái này đúng là không có, Phan Tú Vân có chút tin rồi. Tô Bối đặt túi gạo xuống, kéo bà đến bức tường lúc trước đã đi vào: "Con chính là từ đây đi vào."
Cô đặt tay lên tường, vèo một tiếng, hai người đã xuất hiện ở bên kia.
Phan Tú Vân quả thật không dám tin, chuyện hoang đường như vậy lại thật sự xảy ra với nhà họ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)