Chẳng mấy chốc, trong sân đã bị vây kín ba vòng trong ba vòng ngoài.
Bà cụ Tô khóc càng to hơn, hai mẹ con mỗi người một câu kể lể đủ mọi tội trạng của gia đình Tô Kiến Nghiệp. Gia đình Tô Kiến Nghiệp lập tức trở thành mục tiêu công kích.
Mọi người chỉ trỏ, cảm xúc ngày càng kích động, thậm chí có người la hét đòi bắt cả nhà họ đi diễu phố.
Trong sân hỗn loạn, đúng lúc này, đám người xem náo nhiệt tản ra, Đại đội trưởng mặt trầm xuống bước vào sân.
"Ở đây quậy cái gì, làm trò khỉ à?"
Đại đội trưởng vừa lên tiếng, trong sân lập tức im lặng.
Ông ấy mặt lạnh nhìn cảnh tượng trước mắt, chỉ cảm thấy vô cùng phiền lòng. Ngày nào cũng thế, không thể yên ổn một chút được, toàn gây chuyện cho ông ấy!
Ông ấy liếc nhìn bà cụ Tô, mặt đen lại nói: "Mau đứng dậy, lớn tuổi rồi có chút chừng mực nào không? Để một đám con cháu xem trò cười, cái mặt già của bà cũng dày thật đấy!"
Bà cụ Tô đâu cam tâm bỏ qua như vậy, bà ta gào khóc không chịu đứng dậy: "Tô Lão Nhị bất hiếu, đại đội trưởng ông phải làm chủ cho tôi!"
Đại đội trưởng nhíu chặt mày: "Làm chủ thế nào? Chụp mũ con trai bà rồi đeo biển đấu tố à? Tôi nói bà cũng lớn tuổi rồi, có thể làm chút chuyện tử tế được không! Bà cứ quậy đi, quậy nữa thì tôi khép cho bà cái tội phá hoại đoàn kết, để hai mẹ con bà cùng đi diễu phố!"
Thấy Đại đội trưởng thật sự tức giận, bà cụ Tô cuối cùng cũng sợ, bà ta từ dưới đất bò dậy, đi ra ngoài.
Tô Quế Lan lập tức sốt ruột: "Mẹ, mẹ!"
Quần áo của cô ta!
Cô ta giậm chân thật mạnh, vội vàng đuổi theo.
Thấy người đã đi, Đại đội trưởng trừng mắt nhìn đám đông: "Còn không đi, sao nào, chờ mời cơm à?"
Tô Lão Tam cười khổ một tiếng: "Cảm ơn gì chứ, chúng ta là anh em, hơn nữa em cũng có giúp được gì đâu."
"Anh Hai cũng ghi nhận tình cảm của chú, Lão Tam, vất vả cho chú rồi."
Ở nhà họ Tô, bà cụ Tô ghét nhất là Tô Kiến Nghiệp, thứ hai là Tô Lão Tam. Tô Kiến Nghiệp đã ra ở riêng, không phải ngày nào cũng đối mặt với bà cụ Tô, nhưng Tô Lão Tam thì khác, chú ấy ngày nào cũng ở chung dưới một mái nhà với bà cụ Tô, phải chịu đựng mọi sự hà khắc của bà ta.
Tô Lão Tam thở dài rồi bỏ đi, gia đình Tô Kiến Nghiệp quay vào nhà.
Tô Bối kéo Tô An đang đứng bên cạnh lại, cười véo má cậu bé: "Em gọi Đại đội trưởng đến phải không?"
Vừa rồi lúc Đại đội trưởng xuất hiện, cô đã phát hiện Tô An đi theo sau ông ấy. Cậu bé cười hì hì: "Em sợ bà nội bắt nạt chị và mẹ."
"Đồ quỷ lanh!"
Tô Bối cười véo má cậu bé một lần nữa: "Buổi tối thưởng cho em!"
Buổi chiều Tô Kiến Nghiệp đi làm, Tô Bối nhìn Phan Tú Vân đang ủ rũ, liền đến khoác tay bà: "Mẹ, con cùng mẹ qua bên kia dạo một vòng nhé?"
Hai người bàn bạc xong liền cùng nhau ra sân sau, xuống hầm chứa để đến năm 2016.
Đây là lần đầu tiên Phan Tú Vân tới đây. Tâm trạng vốn đang buồn bực, sau một hồi đi dạo ngắm nghía, quả thật đã tan đi không ít.
Đột nhiên, Tô Bối nhìn thấy một sạp hàng phía trước.
Sạp hàng này rất đơn sơ, trên mặt đất trải một tấm vải, bên trên đặt vài món đồ cũ kỹ. Cạnh sạp có một tấm biển vẽ hình tiền giấy và cả tiền xu cổ.
Mắt Tô Bối sáng lên, đây không phải là nơi Chu Lão Lục nói thu mua tiền cổ sao!
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – KIM CƯƠNG NGẬP TRÀN! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
👉 Chi tiết tại đây! LINK
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)