“Giờ toàn thân chị đau nhức, em có thể rửa giúp chị đống bát trong bếp được không? Với lại cả nhà quen ăn đồ em nấu rồi, sáng nay hai đứa em trai của mình còn nhắc mãi món bánh bao nhân thịt của em đấy...”
“Phì!” Tô Miểu Miểu không nhịn được bật cười thành tiếng, cúi xuống nhìn Lý Liên Liên, giọng giễu cợt: “Cô đứng trước cửa phòng tôi từ sáng sớm để hù dọa người khác, là do chưa tỉnh mộng à? Tôi khuyên cô sớm tỉnh táo lại đi. Cô chưa bao giờ nghĩ tới chuyện tôi mà đi lao động, thì ai làm hết việc trong cái nhà này?”
Mặt Lý Liên Liên thoáng tái nhợt. Cô ta đã từng nghĩ đến nhưng sáng nay... ngay cả mẹ cô ta chắc cũng chưa tính xa tới vậy...
Nhưng để cô ta đi xuống nông thôn? Không đời nào!
“Chị biết em vẫn chưa tha lỗi cho chị, vẫn giận chuyện em phải đi lao động thay chị. Nếu không, một việc nhỏ như rửa bát mà em cũng không chịu giúp...”
Thấy Tô Miểu Miểu vẫn dửng dưng, cô ta lại bồi thêm bằng giọng tha thiết: “Nhưng... em cũng biết mà, chị Yến nhà bên chỉ vì xinh đẹp mà bị đám trai quê bám theo, cuối cùng... còn mất cả mạng. Chẳng lẽ em muốn chị cũng thành ra như vậy sao?”
Bước chân đang định rời đi của Tô Miểu Miểu khựng lại. Đôi mắt vốn lười biếng lập tức mở to kinh ngạc.
Cô đã đoán đủ kiểu lý do, nhưng chưa từng nghĩ... Lý Liên Liên không muốn đi lao động chỉ vì cho rằng mình quá xinh đẹp?
“Em nhìn gì?” Lý Liên Liên bắt gặp ánh mắt Tô Miểu Miểu đang quan sát mình từ đầu đến chân như đang xem khỉ, lập tức nổi khùng: “Nhìn chị làm gì?”
“Nhìn độ dày mặt cô thôi.” Tô Miểu Miểu đáp tỉnh bơ.
Dù gương mặt kia giờ sưng đến mức tăng diện tích, nhưng nếu trí nhớ nguyên chủ không nhầm thì đúng là... to thật.
Mặt tròn như cái đĩa, đường nét thì... ừm, rõ nhất là sống mũi tẹt đến mức như muốn chui xuống đất. Nếu đeo kính thì gọng kính chắc phải tụt tới tận lỗ mũi...
Dù có trang điểm thế nào, đứng cạnh mỹ nhân thực thụ thì cô ta vẫn như hề đứng cạnh công chúa. Ví dụ như chị Yến nhà bên, hay là Tô Miểu Miểu!
Nhất là Tô Miểu Miểu...
Cô ta vẫn nhớ như in lần đầu gặp đối phương, người con gái ấy như tỏa sáng từ ánh mắt, dáng đi, nét mặt đều hoàn hảo. Đôi mắt kia, nhỏ tuổi thế mà lại câu hồn đoạt vía, liếc ai là như muốn mê hoặc người ta...
Nhưng nhìn lại bây giờ cô ta thấy dễ chịu hơn hẳn.
Có đẹp đến mấy thì giờ cũng bị vùi dập đến chẳng còn ai nhận ra. Có chút tiếc nuối duy nhất là hôm qua... cô ta lẽ ra nên làm luôn cho mù hai mắt!
...
Tô Miểu Miểu theo phản xạ đưa tay lên sờ mặt mình.
“Ôi...”
Cảm giác như chà lên giấy nhám, không chỉ thô ráp mà còn rát buốt.
Nhìn ánh mắt Lý Liên Liên chẳng buồn giấu sự hả hê, cô lập tức tìm được đáp án từ ký ức của nguyên chủ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


