"Anh mua hết rồi?" Triển Ngải Bình quả thực không chú ý tới việc này, "Tôi cũng mua một cặp đồng hồ, còn đổi một phiếu xe đạp với người ta."
"Mua thì mua, đều giữ lại." Vừa nghe Triển Ngải Bình nói lời này, Cố Thịnh an tâm, còn những thứ khác cũng không sao cả.
Anh chỉ muốn nhìn thấy dáng vẻ người ‘anh em’ của anh đạp máy khâu thôi.
Triển Ngải Bình cười thầm anh trong lòng, trước còn nói không đưa quà cưới, không nộp tiền lương, điệu bộ hẹp hòi, lần này lại tiêu pha nhiều tiền như vậy —— Không được, sau này cô vẫn phải nghĩ cách lấy tiền lương của Cố Thịnh mới được.
Cái tên đàn ông phá sản này dù cho sống đến 70 tuổi vẫn cứ thích tiêu tiền, muốn mua cái gì thì mua cái đó.
Cũng đúng, anh ăn ở nhà ăn, mặc quân trang, ăn - mặc - ở - đi lại không dùng tiền, lại không lập gia đình, lương mỗi tháng còn không phải muốn xài thế nào thì xài thế ấy, không có kế hoạch sao?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)