"… Anh năm."
Nụ cười trên mặt Cố Thịnh sâu hơn, "Gọi lớn lên chút."
"Anh năm, anh năm Cố."
"Bình Bình ngoan, anh năm thương em, từ nhỏ anh năm Cố đã thích em." Bây giờ Cố Thịnh hết sức sung sướng, trước đây anh ép Triển Ngải Bình gọi anh một tiếng anh thế nào cũng vô dụng, cái tên này xương cốt cứng ngắc, không chịu gọi.
Giờ lại ngoan ngoãn kêu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


