"Chị Bình Bình, chị ngồi xuống uống nước đi, hôm nay mẹ em mệt mỏi cả ngày, tranh thủ may áo bông mới cho chị, chị nhìn thử xem, tay còn bị kim đâm mấy cái, vừa nãy suýt chút nữa té ngã, mắt nhìn tới hoa." Triển Ngải Giai mặc một bộ áo bông thời thượng của trung tâm mua sắm Thượng Hải, chiếc áo này còn là Triển Ngải Bình mua cho cô ta, dáng dấp của cô ta thanh tú, hai bím tóc bánh quai chèo lúc trước giờ đã cắt đi, biến thành cô gái tóc ngắn thịnh hành trong thành phố, tóc vừa đến ngang cằm, khuôn mặt trang điểm, tóc rối vén đến sau tai phải.
Trên mặt cô ta thoa kem dưỡng da, chỉ là không thoa đều, còn để lại vài vệt kem màu trắng ở trên mặt.
Triển Ngải Giai dùng kem dưỡng da của Triển Ngải Bình, cô ta cũng không đau lòng, mỗi ngày giống như không cần tốn tiền nên bôi thoải mái lên trên mặt mình.
Đây là kem dưỡng da sản xuất ở Thượng Hải, là một đồng đội của Triển Ngải Bình đi làm ở nhà xưởng kem dưỡng tặng cho cô, tặng khá nhiều, Triển Ngải Bình đặt ở trong nhà, lúc nhớ tới thì bôi một chút.
Lúc Triển Ngải Giai đến nhà cô, phát hiện trong ngăn kéo của cô có nhiều kem dưỡng da như vậy, còn là công nhân nhà xưởng người ta tặng, dứt khoát cho rằng là thứ tốt, nhất định là hàng tốt nhất trong nhà xưởng của người ta, có thể làm cho da dẻ trở nên mềm mại trắng loáng, hận không thể mỗi ngày bôi lên mặt mấy lần.
Da dẻ Triển Ngải Giai thiên về đen, lúc Triển Ngải Bình phơi nắng nhiều nhất ở trong bộ đội cũng trắng hơn cô ta không ít.
Da Triển Ngải Bình trắng nhanh hơn, lại trẻ tuổi, sau khi chuyển thành nhân viên làm công tác giảng dạy thì không còn phơi dưới ánh nắng mặt trời nữa, còn thường xuyên rèn luyện chảy mồ hôi, màu da càng ngày càng trắng, hiện tại da thịt trên mặt cô giống như màu của kem dưỡng da, trên hai má càng lộ ra màu phấn hồng khỏe mạnh.
Khí sắc của cô tốt hơn những cô gái bình thường, mặc dù mặc quần áo xám xịt cũng vẫn chói lọi.
Triển Ngải Giai nhanh chóng đảo qua mặt Triển Ngải Bình, mỉm cười sau đó liếc nhìn cô, bất giác ánh mắt rơi trên tay cô.
"A! Chị Bình Bình, sao tay chị chảy máu vậy?" Ánh mắt Triển Ngải Giai sáng lên.
Triển Ngải Bình nhíu mày nói: "Có thể là tổn thương trong lúc luyện tập."
"Em lấy thuốc cho chị." Triển Ngải Giai đè nén hưng phấn đi tìm thuốc, mở hòm kiếm thuốc và tăm bông, vẻ mặt chờ mong nhìn tay Triển Ngải Bình.
Cô ta có một cảm giác nóng bỏng kỳ dị đối với "hai tay" của Triển Ngải Bình.
Bởi vì dưới cái nhìn của cô ta, chị kế Triển Ngải Bình có khuôn mặt "kiều diễm như hoa", vóc dáng cao gầy "yêu kiều thướt tha", nhưng hai tay Triển Ngải Bình lại "vô cùng xấu xí", không phải dài nhỏ non mềm của phụ nữ, ngón tay của cô mặc dù dài nhưng cũng rất thô to, bàn tay và lòng bàn tay trải rộng đủ loại vết mài xù xì cùng với vết thương lớn nhỏ lưu lại, sờ vào vô cùng thô ráp.
Bàn tay này như là một đôi tay của người đàn ông.
"Không cần." Triển Ngải Bình cầm lấy đồ trong tay cô ta, bôi thuốc cho mình một cách qua loa.
"Chị, chị xem thử ——" Triển Ngải Giai cố ý vươn tay phải mình ra, nắm lấy một bàn tay của Triển Ngải Bình, hình thành sự chênh lệch rõ ràng với tay của cô.
Tay phải của Triển Ngải Giai mềm mại, cô ta ở nhà cũng không làm việc, không muốn chà đạp đôi tay mình, dưỡng tay đến tinh tế mềm non, tuy rằng không trắng nhưng từng ngón dài nhỏ mềm mại.
"Chị, chị cũng dùng kem dưỡng da bôi tay chị đi, phụ nữ phải dưỡng tay thật trắng mịn, nếu không sao thầy Hạ thích chị được?" Nhịp tim của Triển Ngải Giai tăng lên, ý cười nơi khóe mắt không che giấu được, cô ta đắc chí vì mình có thể thắng được hai tay của Triển Ngải Bình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)