Cô muốn Lâm Diệu không có cơ hội tranh cử tổ trưởng, muốn Lâm Diệu mau chóng cưới Tạ Nhu về nhà, ai cũng đừng hòng thoát!
Thẩm Kim Hòa đi vào trong, vừa rẽ một cái, khoảng sân mà cô đã sống mười chín năm hiện ra ngay trước mắt.
Khác với trước đây, bây giờ Thẩm Kim Hòa gần như xem khoảng sân này như một nơi đào kho báu.
Một lát nữa, khoảng sân nhỏ này và tất cả đồ đạc trong nhà sẽ được cô thu vào không gian của mình!
Thẩm Kim Hòa vừa đi đến cổng sân thì thấy Tạ Chấn Sơn đang tưới nước cho hai chậu lan của ông ta.
Lão già này chẳng có tình cảm cao thượng gì, còn ra vẻ thanh cao trồng hai chậu lan, phì!
Tạ Nhu từ trong nhà bước ra, định rót nước cho Tạ Chấn Sơn, vừa hay nhìn thấy Thẩm Kim Hòa.
Cô ta lập tức đổi thành sắc mặt giả tạo.
“Kim Hòa? Cô đến rồi à!”
Tạ Chấn Sơn nghe vậy, quay đầu lại nhìn, liền chau mày: “Cô còn mặt mũi mà đến à? Cô xem cô đánh Tiểu Nhu thành ra thế nào kìa, bây giờ mặt nó vẫn còn sưng đỏ, cô bảo một đứa con gái nết na như nó làm sao ra ngoài được?”
Thẩm Kim Hòa rất vui, Tạ Nhu không ra ngoài thì tốt quá rồi.
Vừa hay cho những lời đồn đại... Phì, không đúng, cho những sự thật kia có thêm thời gian để lan truyền ra ngoài.
Thẩm Kim Hòa không đáp lời Tạ Chấn Sơn: “Xưởng trưởng Tạ bảo tôi hôm nay qua ăn cơm trưa.”
Tạ Chấn Sơn hừ lạnh một tiếng: “Ăn ăn ăn, chỉ biết ăn, từ nhỏ cô đã là đứa ham ăn nhất!”
Thẩm Kim Hòa đảo mắt.
Từ nhỏ cô là đứa ham ăn nhất? Rõ ràng cô mới là người hiểu chuyện nhất.
Hai người anh trai suốt ngày tranh giành, không thì cũng chỉ biết khóc lóc, ngược lại cô ngoan ngoãn hiểu chuyện, bị người nhà coi là điều hiển nhiên.
Cuối cùng lại thành ra, cô phải nhường nhịn hai người anh trai mọi thứ.
Tục ngữ có câu, đứa trẻ biết khóc mới có sữa ăn, quả không sai.
“Tôi ham ăn nhất? Tôi ham ăn như vậy sao không ăn luôn cả ông già này đi? Nhưng cũng đúng, xương già cẳng yếu của ông chỉ còn lại một lớp da, ai thèm ăn!”
Tạ Chấn Sơn: “...”
Ông ta đặt cái xô xuống: “Tôi nghe nói cô định ly hôn với Lâm Diệu? Ly hôn cái gì mà ly hôn? Cô không thấy mất mặt, tôi còn thấy mất cái mặt già này đây!”
Thẩm Kim Hòa nhướng mày, cô lấy giấy chứng nhận ly hôn ra huơ huơ trước mặt Tạ Chấn Sơn: “Ông già, vậy thì ngại quá, đã ly hôn xong rồi, mặt của ông cũng mất rồi.”
Tạ Chấn Sơn sững người tại chỗ.
Ông ta tưởng mình già đến lãng tai, nghe nhầm rồi.
Thẩm Kim Hòa chưa bao giờ nói chuyện với ông ta bằng thái độ này.
“Thẩm Kim Hòa, cô nói gì?”
Vẻ mặt Thẩm Kim Hòa đầy tiếc nuối: “Ông già, bây giờ ông không chỉ mất mặt đâu, tai ông cũng điếc rồi, lời tôi nói mà ông cũng không nghe thấy nữa, thế này thì gay go rồi.”
Tạ Chấn Sơn tức giận nói: “Thẩm Kim Hòa, cô điên rồi à?”
Thẩm Kim Hòa bỗng bật cười: “Ôi chao, ông già, lần này ông nói trúng rồi đấy, tôi điên rồi, điên một chút cũng tốt.”
Cô ta nói vậy nhưng trong lòng lại vô cùng kích động.
Tối qua cô ta đã lo lắng cả một đêm, sợ rằng Thẩm Kim Hòa chỉ là tức giận nhất thời.
Nếu sáng nay cô hối hận, không ly hôn với Lâm Diệu, thì cô ta phải làm sao?
Bây giờ, nhìn thấy giấy chứng nhận ly hôn, cô ta vui đến mức muốn bay lên.
Thẩm Kim Hòa bước vào nhà, trong nhà vẫn chưa có ai.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
