Vương Đại Nương ở nhà bên cạnh là một bà nội trợ, lúc rảnh rỗi không có việc gì làm thích nhất là cùng một đám bà lão buôn chuyện nhà đông nhà tây, người này cũng là người duy nhất trong khu tập thể cảm thấy Lưu Ái Linh không phải là thứ tốt đẹp gì.
Lúc Khương Linh ngã xuống, Vương Đại Nương đang cầm muôi xào rau ghé sát vào nghe ngóng náo nhiệt đã lao tới đỡ lấy người với tốc độ ánh sáng, tiếp đó hét lớn, “Khương Linh a, cháu sao thế này, đứa trẻ đáng thương này a, An Chí Hoành, con gái ông lại ngất xỉu rồi.”
Những người đang ngây ra như phỗng trong nhà lập tức chuyển từ chế độ tạm dừng sang chế độ bắt đầu, An Nam gào lên một tiếng “Á”, “Khương Linh, sao mày có thể quá đáng như vậy.”
Còn An Chí Hoành cũng hận đến mức nghiến răng nghiến lợi, “Khương Linh, trong mắt mày còn có người làm bố này không.”
Lưu Ái Linh, người luôn giữ hình tượng tốt đẹp, nhìn đống bừa bộn trên mặt đất mà lau nước mắt, “Tôi biết Khương Linh luôn không hài lòng với tôi, nhưng lương thực quý giá biết bao, nói đập là đập, Khương Linh a, sao con lại như vậy a, con không nghe lời như vậy, làm sao dì xứng đáng với mẹ ruột con a.”
Đứa nhỏ nhất là An Hồng Binh hai tay chống nạnh chỉ vào Khương Linh bên ngoài hét lớn, “Con khốn nạn nhà mày...”
Lời còn chưa dứt đã bị Lưu Ái Linh bịt miệng lại, nhưng các bà thím bên ngoài đã nghe thấy rồi, Vương Đại Nương hồ nghi nhìn cả nhà bọn họ nói, “Chủ nhiệm An, nhà ông đang làm cái gì vậy, đang yên đang lành cơm không ăn lại ném hết xuống đất? Nhà ông ăn không hết có thể chia cho bà con lối xóm chúng tôi a, mọi người sống đều không dễ dàng gì, chà đạp lương thực như vậy là lỗi của nhà ông rồi.”
“Đúng đấy, bây giờ lương thực quý giá biết bao, nhà chúng tôi còn chưa được ăn no đâu.”
Dân dĩ thực vi thiên, lương thực đều là thứ quý giá, nhà họ An vốn có một người làm chủ nhiệm nên cuộc sống khá giả, bây giờ lại còn đập cả bát cơm.
Lưu Ái Linh giải thích, “Đây không phải là do chúng tôi đập, là Khương Linh... Haizz, đứa trẻ này giận dỗi với chúng tôi nên lật bàn.”
An Nam xông đến trước mặt Vương Đại Nương chỉ vào Khương Linh nói, “Khương Linh, người làm chị như tao trước đây không dám trêu chọc mày, bây giờ nói thế nào cũng phải dạy dỗ mày vài câu rồi, mày quá đáng lắm rồi, sao mày có thể chà đạp lương thực chứ, mày đừng có giả vờ ngất, mày đứng dậy nói cho rõ ràng đi.”
Nhưng cơ thể của Khương Linh từ nhỏ đã không tốt, nói cô hay nổi cáu, bọn họ có thể còn tin một chút, có một số người chính là như vậy, ở bên ngoài thì hèn nhát nhút nhát, về đến nhà là bắt đầu nổi điên hành hạ người khác.
Nhưng Vương Đại Nương nói cũng đúng a, một cái bàn to như vậy, Khương Linh lật nổi không?
“Ái Linh a, cô làm thế này cũng không được đâu, Khương Linh bị bệnh tim đấy, hơn nữa cơ thể lại yếu ớt như vậy, sao có thể là con bé lật được.”
“Đúng đấy, Ái Linh, cho dù con bé không nghe lời bố mẹ không muốn gả vào nhà họ Chung thì cũng không thể làm thế này a.”
Bên kia An Hồng Binh tức giận vì cơm ngon canh ngọt không còn để ăn, lập tức nổi trận lôi đình, “Mấy bà già các người nói hươu nói vượn cái gì đấy, chính là Khương Linh lật đấy.”
“Ây, cái thằng bé này sao lại nói chuyện như vậy.”
“Đúng đấy chủ nhiệm An, tuy ông là chủ nhiệm nhưng cũng phải quản giáo con cái cho đàng hoàng, mở miệng ngậm miệng là con khốn nạn với bà già, ông dạy con như vậy sao.”
Mấy bà thím không chịu buông tha, nhìn chằm chằm Lưu Ái Linh đòi một lời giải thích. Lưu Ái Linh quay đầu tát nhẹ một cái vào người An Hồng Binh, “Mày ngậm miệng lại, vào nhà đi.”
Vội vàng nhìn những người ngoài cửa, thở dài nói, “Nấu bữa cơm đâu có dễ, mua lương thực cũng đâu có dễ, tôi làm sao nỡ lật bàn chứ?”
Lời tuy nói như vậy, nhưng Vương Đại Nương vẫn không tin bà ta, ngược lại nhìn về phía An Chí Hoành, “Cái đó thì khó nói lắm, biết đâu có người cố ý giở trò thì sao.”
An Chí Hoành bực bội vô cùng, âm trầm nói, “Bế Khương Linh vào nhà đi.”
Lúc này Khương Linh u u ám ám tỉnh lại, vịn vào Vương Đại Nương đứng thẳng người lảo đảo nói, “Đại nương, cảm ơn bác rồi. Vừa nãy cháu mơ màng hình như nghe thấy bác nói cháu không muốn gả vào nhà họ Chung?”
“Đúng vậy.”
“Đó không phải là cháu không bằng lòng...”
“Khương Linh hôm nay là dì sai rồi, dì không nên mắng con, chúng ta đóng cửa lại nói chuyện.” Sắc mặt Lưu Ái Linh đại biến, vội vàng đưa tay ra định đỡ Khương Linh.
Khương Linh chỉ vào thức ăn tủi thân nói, “Nhưng cái này... Cháu bị oan.”
Lưu Ái Linh vội nói, “Đúng, con bị oan, là Hồng Binh không nghe lời lật bàn còn muốn vu oan cho con, lát nữa mẹ sẽ đánh nó.”
Thấy Khương Linh đứng im không nhúc nhích, Lưu Ái Linh cắn răng, kéo An Hồng Binh qua đè mông xuống “bốp bốp” mấy bạt tai giáng xuống, mấy bạt tai này một chút tình diện cũng không nể nang. Mùa hè vốn dĩ đã mặc ít quần áo, từng bạt tai giáng xuống, An Hồng Binh khóc ré lên.
“Không ngờ dì đánh thật, cháu đâu có bảo dì đánh, dì cứ nằng nặc đòi đánh thì không thể trách cháu được.” Khương Linh nói xong, không thèm nhìn khuôn mặt như mẹ ghẻ của Lưu Ái Linh, cảm kích nói với Vương Đại Nương, “Đại nương, bác đúng là người tốt, vừa nãy nằm trong lòng bác thật ấm áp, cháu còn tưởng mẹ cháu sống lại rồi cơ. Cháu thật sự rất nhớ mẹ cháu a.”
Nói rồi Khương Linh tủi thân liếc nhìn những người trong nhà một cái, ôm ngực lảo đảo đi vào trong phòng.
Vương Đại Nương nghe những lời này trong lòng rất khó chịu, năm xưa lúc Khương Tú Phương còn sống rất hay chiếu cố gia đình bọn họ, đáng tiếc người tốt không sống thọ, bà lắc đầu nói, “Khương Linh đáng thương a.”
Mấy bà thím nhìn cả nhà này mà xì xào bàn tán, lúc thì nói là Khương Linh nổi cáu lật bàn, lúc lại nói là cậu con trai út.
Rốt cuộc là ai lật bàn.
Lúc này trong nhà truyền đến tiếng khóc ré của An Hồng Binh, “Đâu phải là con, dựa vào đâu mà mẹ vu oan cho con...”
Sau đó dường như bị ai đó bịt miệng lại, mấy người phụ nữ không nghe thấy động tĩnh gì nữa.
Vương Đại Nương hừ một tiếng nói, “Tôi nói cho các bà biết, Lưu Ái Linh người này không phải là người tốt đẹp gì đâu, tôi ở ngay sát vách nên biết rõ bà ta đối xử với Khương Linh không thế nào.”
Những người khác nghĩ lại cách làm người của Lưu Ái Linh bình thường, luôn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.
Vương Đại Nương vất vả lắm mới có cơ hội nói xấu Lưu Ái Linh, làm sao có thể bỏ qua cơ hội này.
Còn trong nhà, áp suất cực thấp, An Chí Hoành ngồi trên ghế hờn dỗi, thấy mấy mẹ con đứng im không nhúc nhích, không khỏi bực tức, “Không mau dọn dẹp đi đứng đó làm gì, chết hết rồi à.”
Cơm ngon canh ngọt đều không còn, chẳng ai có tâm trạng tốt cả. An Chí Hoành nghĩ đến ngày mai phải đi làm thủ tục, đồ đạc nhà họ Khương để lại phải làm sao dỗ dành lấy từ tay Khương Linh đây?
Sao cứ có cảm giác Khương Linh sau khi tỉnh lại thì không giống như trước nữa nhỉ.
Trong phòng, Khương Linh cài chốt cửa lại, lấy từ trong không gian ra một phần cháo thịt nạc đã cất giữ từ trước cùng một đĩa rau xanh rồi bắt đầu ăn.
Tội nghiệp cô ôm một đống đồ ăn ngon mà không dám ăn, chỉ đành ngoan ngoãn ăn chút đồ thanh đạm. Đợi cô dưỡng bệnh xong, kiểu gì cũng phải ăn một bữa cho đã đời.
Bên ngoài cả nhà xì xào bàn tán nửa đêm cũng không biết nói cái gì, đến tám giờ tối, An Nam gõ cửa bên ngoài, “Khương Linh mày mở cửa ra, tao muốn đi ngủ.”
Lúc này Khương Linh mới chợt nhận ra trong phòng còn có một cái giường nữa.
Căn phòng không lớn, kê hai cái giường, khác với chỗ ngủ tồi tàn của Khương Linh, trên giường của An Nam trải toàn ga trải giường vỏ chăn mới tinh. Ngay cả tấm rèm kéo bên mép giường cũng đẹp hơn của Khương Linh.
Khương Linh bỏ ngoài tai, bên ngoài An Nam tức giận đá cửa phòng một cái, Lưu Ái Linh liếc nhìn cửa phòng một cái rồi kéo cô ta vào bếp nói nhỏ, “Con giận dỗi với nó làm gì, bây giờ quan trọng nhất là để nó mau chóng xuống nông thôn, nếu không chuyện của con và Chung Minh Huy bị lộ ra ngoài thì con không có quả ngon để ăn đâu. Tối nay con cứ ngủ tạm dưới sàn phòng khách đi, đợi nó đi rồi, cả căn phòng đó đều là của con.”
Nói như vậy An Nam liền vui vẻ trở lại, không chỉ căn phòng là của cô ta, mà ngay cả người đàn ông đẹp trai lại có tiền đồ kia cũng là của cô ta.
Tương lai cô ta mới là phu nhân nhà giàu số một có số mệnh tốt lại có phúc khí.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
