Để Nguyễn Nhã Đường mạo danh cô, đâu phải để chịu tội thay cô, mà là để hưởng thụ thân phận của cô. Thậm chí cả nhà họ cũng chẳng phải đi Hải Thành gì sất, mà là chạy sang Hương Cảng.
Thứ bọn họ sợ chính là có một ngày Diệp Vu từ nông thôn trở về, thật sự tìm được bọn họ.
Một bàn tay mềm mại nắm lấy tay Diệp Vu, giọng nói dịu dàng mà kiên định của Nguyễn Nhã Đường vang lên: "Chị, chị không cần lo cho bọn em đâu. Em tự nguyện thay thế thân phận của chị mà. Ai bảo chị em mình lớn lên bên nhau, tình cảm tốt nhất chứ. Chị cứ xuống nông thôn trốn tạm hai năm, bọn em sẽ sắp xếp ổn thỏa mọi việc bên ngoài, chờ chị về đoàn tụ!"
Nguyễn Nhã Đường bày ra vẻ chân thành và kiên định, không hổ danh là nữ chính nguyên tác.
Chỉ dựa vào cái dáng vẻ yếu đuối, vô hại này của cô ta, ai mà tin cô ta có thể làm ra chuyện táng tận lương tâm như thế?
Diệp Vu cố nén xúc động muốn hất tay Nguyễn Nhã Đường ra, hàm răng nghiến chặt suýt chút nữa thì vỡ vụn.
Nguyễn Nhã Đường cũng biết hai chị em lớn lên bên nhau tình cảm tốt nhất sao? Thế mà trong nguyên tác, cô ta lại cướp đoạt tất cả mọi thứ thuộc về Diệp Vu?
"Chị biết mọi người đều muốn tốt cho chị, chị có thể đồng ý xuống nông thôn..."
Diệp Vu cúi đầu, giả vờ như đã chấp nhận số phận.
Nhưng chưa đợi ba người đối diện kịp thở phào, Diệp Vu đã đưa ra điều kiện: "Có điều chúng ta không biết phải xa nhau bao lâu, chị sợ đến lúc đó nhớ cậu và em quá. Chi bằng mọi người để lại cho chị chút đồ vật làm kỷ niệm đi."
Đồ vật gì?
Nguyễn Khải Đông và Nguyễn Nhã Đường nhìn nhau, trong lòng không đoán được Diệp Vu đang tính toán điều gì.
Diệp Vu tháo sợi dây chuyền trên cổ xuống, mặt dây chuyền hình Phật bằng ngọc bích xanh biếc, ôn nhuận, chỉ cần nhìn thoáng qua cũng biết là loại ngọc thượng hạng.
"Mọi người đều biết ông ngoại để lại cho chị miếng ngọc Phật đế vương lục này. Chị xuống nông thôn chắc chắn không thể mang theo, thà để cho Nhã Đường giữ còn hơn là bị tịch thu. Chẳng phải trước kia ông ngoại cũng tặng em một cái vòng tay sao? Hai chúng ta đổi cho nhau đi, thời gian chị ở nông thôn, cứ coi như để cái vòng tay thay mọi người bầu bạn với chị."
Còn quà sinh nhật của Nguyễn Nhã Đường chỉ là một chiếc vòng tay bình thường, chất liệu phổ thông, gia công lại kém, mang ra tiệm cầm đồ cũng chẳng được bao nhiêu tiền.
Lúc trước Nguyễn Khải Đông cũng từng than vãn với cha mình, bảo ông ấy thiên vị Diệp Vu.
Nhưng ngại vì anh chị và anh rể quả thực tài giỏi hơn, Nguyễn Khải Đông cũng không dám nói nhiều. Mấy năm nay ông ta nuôi dưỡng Diệp Vu, cũng không ít lần nhòm ngó miếng ngọc Phật này, nhưng con bé này giữ của rất kỹ, nói thế nào cũng không chịu giao ra.
Giờ đây Nguyễn Khải Đông đã đổi hết tài sản nhà họ Diệp sang tài sản có thể di dời, cũng sắp từ bỏ ý định với miếng ngọc Phật rồi.
Không ngờ lúc này Diệp Vu lại chủ động giao nộp!
"Thế thì tốt quá rồi, đồ của nhà mình không thể để rơi vào tay người ngoài được. Đợi đón cháu đến Hải Thành, sẽ bảo Nhã Đường trả lại ngọc Phật cho cháu! Nhã Đường, còn không mau đi lấy vòng tay của con ra đây!"
Nguyễn Khải Đông phản ứng cực nhanh, giục Nguyễn Nhã Đường đi lấy vòng, sợ Diệp Vu đổi ý, làm mất toi mấy chục nghìn đồng bạc.
Nguyễn Nhã Đường nhanh chóng chạy lên lầu lấy chiếc vòng của mình xuống.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
