"Phụ nữ? Ai mà không muốn phụ nữ! Tôi mơ ước muốn phụ nữ mà." Dương Phú Lực hút thuốc lá Hồng Mai.
Vương Nhị Trụ cũng thèm muốn: "Những người phụ nữ khác trong nông trường chúng ta không gọi là phụ nữ, chả bẳng một góc của Tô Niệm, hôm đó tôi va vào Tô Niệm, dù nón và khăn che mắt cô ta nhưng vẫn có thể nhìn thấy làn da trắng mịn màng của cô ta, đẹp thật sự!"
Trương Cường khuyên Trần Chí Cương bên cạnh: "Chứ còn gì nữa? Đúng là con gái xuống từ thành phố, nhìn thôi đã thấy trắng mềm, chắc chắn dâm đãng lắm đây. Nếu như có thể chơi một lần thì thật tuyệt. Anh Cương, không phải anh nghe nói có khả năng ba Tô Niệm sẽ được phục hồi chức vụ sao? Nếu không nhanh chân, người ta sẽ trở về thành phố..."
Ban đầu Trần Chí Cương còn e ngại lời cảnh cáo của Trần Quảng Phát, nhưng hôm nay vô tình nghe thấy ba và ông phó bí thư Ngô nói đến Tô Minh Đức có khả năng sẽ được xét xử lại, gia đình Tô Niệm sẽ trở về thành phố, chút do dự ấy ngay lập tức tan biến: "Mẹ kiếp, sao có thể để cô ấy thoát? Phải nhanh tay xuống tay! Trước đây cô ta không muốn gả cho tao, thì tao cũng không cho cô ta mặt mũi! ba cô ta sẽ bị điều tra xét xử lại, trong thời gian này họ không dám gây gổ, nếu có chuyện gì xảy ra cũng không dám kêu ca, không thì tao nói cô ta có vấn đề về phong cách, là cô ta dụ dỗ tao, tao có thể khiến cô ta không thể trở về thành phố, cả đời ở lại nông trường Thắng Lợi!"
"Anh Cương, phải tìm thời gian nhanh chút!"
"Chờ tao trở về nghĩ đã, phải nhanh chút!"
Vài kẻ bất nhân bất nghĩa tụ tập ở gốc tường hút thuốc lá, trong miệng nói hết câu này đến câu khác.
Tần Tiểu Nguyệt còn nhỏ, nghe thấy những lời này mắt đã trợn to, cơ thể run rẩy, môi trắng bệch, suýt nữa thì la lên.
Tô Niệm dùng tay che miệng cô bé, khuôn mặt cô đầy vẻ lạnh lùng, trong mắt bùng lên sự giận dữ.
Khi tiếng nói ở phía bên kia bức tường dần dần biến mất, tiếng bước chân hỗn độn lần lượt vang lên, cho đến khi hoàn toàn im lặng, Tô Niệm và Tần Tiểu Nguyệt cùng hít một hơi thở nhẹ nhõm.
Bàn tay che miệng Tần Tiểu Nguyệt dần dần buông xuống, tim Tô Niệm vẫn đang đập nhanh, sự sợ hãi khổng lồ cuốn quét toàn thân, khuôn mặt cô có chút nhợt nhạt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
