Thấy những lời vô lại của Khương Chiêu Đệ, Khương Hâm Bảo, đứa con trai nhỏ, cũng bật dậy: "Đúng vậy, đúng vậy, ông bà nội, có phải tiền của ông bà đều tiêu cho cái đồ lỗ vốn kia rồi không?"
"Cha cháu nói với cháu tiền của ông bà đều là của cha cháu, cuối cùng đều phải cho cháu, cháu là cháu trai nhỏ nhất của ông bà, đồ tốt đều là của cháu."
Mấy người còn lại có mặt ở đó đều tái mặt, bà cụ Diệp càng tức giận hơn, lập tức nổi đóa: "Nên là như vậy? Nên là như thế nào?"
"Hai đứa tiện nhân không biết xấu hổ chúng mày, còn muốn so với Niệm Bảo nhà tao, cút sang một bên đi!"
"Tao nói cho chúng mày biết, từ nay về sau, nhà này có tao thì không có mày, Diệp Trung Nghĩa, mẹ đây công toi nuôi mày bao nhiêu năm. Đồ vô ơn bạc nghĩa!"
Bà cụ Diệp tức giận đứng dậy đập bàn chan chát.
Trong đêm tĩnh lặng, tiếng động ấy vang lên thật đột ngột!
Diệp Trung Nghĩa sững sờ một lúc rồi không thể tin nổi cất lời: "Mẹ, mẹ có ý gì? Mẹ muốn đuổi con ra khỏi nhà à?"
Ông cụ Diệp vừa định lên tiếng đã bị bà cụ Diệp giành trước: "Không phải đuổi ra khỏi nhà, mà là trục xuất."
"Từ hôm nay trở đi, nhà họ Diệp chúng ta và nhà họ Khương các người từ nay về sau không qua lại với nhau nữa, sau này coi như không có đứa con trai này. Không phải mày không nói không rằng đã đi ở rể sao, khuyên thế nào cũng muốn làm người nhà họ Khương, lần này mẹ thành toàn cho mày."
Ông cụ Diệp kéo tay bà cụ Diệp, nói nhỏ: "Không phải là phân gia sao?"
Bà ấy hất tay ông ấy ra: "Phân cái rắm, cuối cùng chẳng phải vẫn nhòm ngó chút tiền dưỡng già của chúng ta sao, đứa con này tôi không muốn, ông muốn thì ông nhận!"
Ông cụ Diệp nghe lời vợ, cũng không nói gì thêm, khi nhìn thấy sự hận thù trong mắt đứa con trai út, ông ấy càng thất vọng hơn mà dời tầm mắt đi.
"Lão Tam, sang nhà bác cả của con gọi bác ấy qua đây viết một tờ giấy đoạn tuyệt quan hệ, sáng mai đi đăng báo."
Đợi đến khi Diệp Trung Nghĩa kịp phản ứng thì Diệp Lão Tam đã chạy đi mất tăm.
Diệp Lão Nhị và vợ liếc nhìn nhau, cơn tức giận chưa kịp trào ra đã bị hành động này của bà cụ Diệp làm cho kinh ngạc đến mức phải nén lại.
Rất nhanh, mấy chục người cầm đuốc đã đến trước cửa nhà họ Diệp.
Diệp Thanh Hà, đội trưởng đại đội Song Hà, cũng chính là anh cả của ông cụ Diệp, thở hổn hển nói: "Thanh Sơn, đây là chuyện gì vậy?"
Ông cụ Diệp nhìn thấy mấy vị chú bác đức cao vọng trọng trong tộc đi sau anh cả, bèn từ từ kể lại toàn bộ sự việc.
Mọi người nghe xong đều sững sờ, không ai ngờ đứa con trai út mà nhà họ Diệp nâng niu trong lòng bàn tay lại có thể nói ra những lời như vậy, nuôi ra một đứa con gái và một đứa con trai độc ác đến thế, một đứa đẩy người ta xuống sông cho chết, một đứa nguyền rủa người ta chết đi.
Có mấy vị chú bác không hiểu chuyện vừa định lên tiếng đã bị lời của Diệp Thanh Hà chặn lại: "Nếu đã như vậy thì tôi cũng không khuyên nhiều nữa, chắc các người cũng biết chuyện này sẽ gây ra ảnh hưởng lớn thế nào."
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)